Chương 37: Lớp học chăm trẻ

 
Edited by: dài quá một kiện siêu thô khó có thể miêu tả ngoạn ý nhược trí cũng tiện hề hề ác liệt hùng trùng thụ nhóm thân mụ tập sự họa sư
 

Bên ngoài xôn xao long trời lở đất, người của phòng làm việc Lộc Kiến cũng âm thầm đoán già đoán non.

Bọn họ biết nhiều tin tức nội bộ hơn dân mạng.

Chẳng hạn như, Tạ Ngộ thực chất giàu có hơn so với mọi người nghĩ.

Chuyện này là do Phương Trác để lộ, nghe nói thời trẻ sếp Tạ đầu tư vào công nghệ cao cùng thị trường chứng khoán Mỹ, hốt được khoản sụ.

“Là sếp Tạ đấy nhỉ? Đấy nhỉ?”

“Tôi đoán, bọn họ chung quy sẽ tái hợp thôi.” Cô nhóc Y Hân Nghiên trong phòng làm việc len lén kích động.

Thân là fan CP Lộc Kiến ngầm, mấy hôm nay cô nàng như thể được ăn tết sớm.

“Cũng chưa chắc đâu.” Tiểu Lệ phụ trách xã giao nói: “Rất nhiều đôi vợ chồng đã ly hôn đều rất khó tái hợp, cho dù có tái hợp… cũng thường sẽ lại cãi nhau mâu thuẫn rồi chia tay thôi.”

……

Về bối cảnh của《 Kình Đảo 》, đạo diễn Lý đích thân tới gặp Lục Doanh Châu bàn bạc.

Thực ra dựa theo kế hoạch đề ra từ trước, địa điểm quay đã được chọn ở đảo Ninh Sơn, cũng là chỗ cũ.

Nhưng ý của đạo diễn là, căn cứ theo phát triển của kịch bản, cần tới một hòn đảo không người, nên mới dò hỏi Lục Doanh Châu có thể dùng hòn đảo được đặt tên theo hắn để quay không.

Lục Doanh Châu chưa cần nghĩ đã nói: “Không được.”

“Đừng hẹp hòi vậy mà.” Đạo diễn Lý vỗ vai hắn, cười ha ha nói: “Fan người ta đã tặng cho cậu rồi, người đó nhìn thấy cậu dùng để quay phim cũng sẽ vui vẻ mà đúng không? Đây là một mũi tên trúng hai con chim.”

Lục Doanh Châu vẫn từ chối.

Hắn vốn dĩ không muốn nhận hòn đảo đó, khỏi nói tới chuyện mang cả đoàn phim tới quay. Đến lúc đó tạo thành rắc rối cho Tạ Ngộ thì phải tính sao?

Nhân cách thứ ba: “Uầy, không nhìn ra đâu đó, anh lại suy nghĩ cho Tạ Ngộ tới vậy cơ.”

“Không phải rất bình thường sao?” Hắn tức giận nói.

Nhân cách thứ ba: “Thừa nhận đi, anh yêu…”

“Câm miệng đi cảm ơn.”

Còn tiếp tục như vậy nữa, Lục Doanh Châu cảm giác mình thật sự sẽ bị “bản thân” tẩy não.

Lần này đoàn phim quyết định đến đảo Ninh Sơn đảo quay, người vui nhất chính là nhân cách thứ ba.

Hắn đều quen biết những người dân đảo đó, còn mong chờ được về trò chuyện với Lý Nhị Cẩu.

Nhân cách thứ ba: “Hay là anh dẫn cả Tạ Ngộ đi cùng.”

Lục Doanh Châu: “Tôi dẫn Tạ Ngộ đi cùng làm gì.” Tạ Ngộ còn đang bụng mang dạ chửa kìa.

Nhân cách thứ ba: “Đó là quê Tạ Ngộ mà.”

Lục Doanh Châu: “Tạ Ngộ sẽ không muốn đi đâu.”

Dù sao nhiều năm như vậy, hắn cũng chưa bao giờ thấy Tạ Ngộ trở về.

Lục Doanh Châu cảm thấy, đối với hắn, đảo Ninh Sơn tựa như một cấm địa.

Nhân cách thứ ba: “Chưa chắc mà. Có tin chỉ cần là nơi anh ở, Tạ Ngộ đều sẽ muốn đến không?”

Lục Doanh Châu trừng mắt, nói: “Làm người đừng có tự tin quá, anh phải sửa cái thói ấy đi. Nếu chúng ta ở địa ngục, anh nghĩ Tạ Ngộ cũng sẽ muốn đến à?”

Nhân cách thứ ba không nói gì.

Lục Doanh Châu cho rằng mình đã thuyết phục được hắn, bèn tiếp tục xốc tinh thần hoàn thành nội dung quay buổi chiều.

Trường đoạn của mình vừa kết thúc, hắn đã vội vàng chạy tới lớp học chăm trẻ.

Đây là khóa học chăm trẻ mà Lục Doanh Châu mới đăng ký, chuyên dành cho những người mới trở thành ông bố bà mẹ thành thị.

Chương trình học này dạo gần đây đang rất được người trẻ tuổi quan tâm.

Có thể học tập một loạt các kỹ năng thực dụng như thay tã, bế con, dỗ con ngủ, cho con uống sữa, chờ đến lúc tốt nghiệp còn sẽ được phát giấy chứng nhận cha mẹ hoàn hảo.

Lúc biết hắn đăng ký khóa học này, trợ lý sốc.

Vì đóng vai người cha, Lộc ca không khỏi quá chuyên nghiệp rồi?

Trợ lý cảm khái: “Về sau anh nhất định sẽ là ông bố tốt cho xem.”

Lục Doanh Châu không bày tỏ ý kiến.

Xe đậu trong bãi đỗ xe tòa nhà. Hắn đeo kính râm, mũ và khẩu trang, rồi mở cửa đi ra ngoài.

Lục Doanh Châu trước đó đã tới đây hai lần, cho nên đã thuộc đường, đi dọc theo chỉ dẫn cầu thang đã tìm tới nơi.

Trước cánh cửa kính trong suốt của tòa nhà văn phòng treo bảng hiệu:

[ Trung tâm bồi dưỡng chăm trẻ chuyên nghiệp Little Sunflower ]

Phòng học chăm trẻ không lớn, mỗi buổi chỉ đủ cho khoảng năm cặp vợ chồng.

Ngặt nỗi, so sánh với những người khác đi có đôi có cặp, mình hắn cô đơn chiếc bóng trông hơi nổi bật.

Nhất là khi Lục Doanh Châu còn không để lộ mặt.

Mấy cặp vợ chồng đã bắt đầu xì xồ bàn tán:

“Hắn là tội phạm giết người à?”

“Tại sao lại đeo kính râm trong nhà…”

“Hắn tưởng mình là đại minh tinh nào chắc.”

“……”

Trước buổi học giáo viên đã nhấn mạnh rằng, vợ chồng cùng tham gia khóa học chăm trẻ sẽ nâng cao hiệu quả.

Một bà bầu tóc xoăn màu nâu trong đó tò mò hỏi hắn: “Tiên sinh, sao bạn đời của anh không đến vậy?”

Lục Doanh Châu đáp có lệ: “Em ấy bận việc.”

Bà bầu nghiêm túc nói: “Nhưng mà anh làm ba, có rất nhiều tri thức cần thiết với người mẹ thì phải làm sao?”

Lục Doanh Châu: “Tôi cũng học luôn.”

Hắn nói được làm được, trong chương trình học kế tiếp không chỉ có thể thành thạo nắm giữ kỹ năng của cả hai phương, mà còn lấy một địch hai, đoạt được vị trí quán quân trong cuộc thi vợ chồng – lấy được giải nhất là một giỏ quà lớn cho mẹ và bé cộng với một cái nồi cơm điện.

Giáo viên nữ bốn mươi tuổi đã có ba con khởi xướng vỗ tay: “Chúng ta hãy nhiệt liệt chúc mừng vị tiên sinh này lên sân khấu nhận thưởng!”

Lục Doanh Châu: “……”

Bên trong lớp học chăm trẻ tức thì vang rền tiếng vỗ tay.

Ánh mắt ngưỡng mộ, kính nể, kỳ lạ đều dồn tới.

Có lẽ mấy đôi vợ chồng tại đây đều không ngờ, mình có thể thua gà trống nuôi con.

Nhân cách thứ ba cảm khái: “Anh cũng có thiên phú nuôi dạy trẻ đấy.”

Lục Doanh Châu mặt vô cảm: “Anh không nói gì cũng không ai tưởng anh bị câm đâu.”

Hắn cũng không muốn nhận phần quà này lắm, nhưng bị cô giáo luôn miệng thúc giục. Lục Doanh Châu vẫn mặt mày miễn cưỡng đi lên bục giảng.

Cô giáo nhét toàn bộ mấy thứ này vào ngực hắn, cười hì hì nói: “Tiên sinh, chúng ta chụp ảnh đi.”

Lục Doanh Châu: “Chụp ảnh?”

Cô giáo: “Đúng vậy, ảnh chụp của cuộc thi hôm nay chúng tôi sẽ đăng lên mạng để làm truyền thông. Tiên sinh ngài có thể gỡ kính râm và khẩu trang không?”

Lục Doanh Châu giật khóe miệng, nói: “Không thể.”

“Thôi được.” Cô giáo có vẻ tiếc nuối, nhưng cũng không nằn nì thêm.

Chụp đơn giản vài ảnh mơ hồ không rõ mặt, Lục Doanh Châu định ra về.

Khi đi ra khỏi cửa phòng học, hắn nghe thấy đôi vợ chồng bên cạnh đang nói: “Chồng này, chốc mình chụp xong ảnh bầu thì sang trung tâm thương mại ăn cơm đi.”

“Ừ, vợ muốn ăn gì?”

Ảnh bầu?

Lục Doanh Châu sững sờ

Sao hắn không nghĩ tới việc này.

Trợ lý chờ trên xe ngủ gà ngủ gật.

Thấy đối phương đi học về, lập tức ngồi nghiêm chỉnh: “Lộc ca, anh học xong rồi à.”

“Ừ.” Lục Doanh Châu tiện tay bỏ thùng giấy đựng phần thưởng vào cốp xe.

Trợ lý tinh mắt đọc được chữ bên trên thùng, kinh ngạc nói: “Không phải anh đi học khóa học chăm trẻ à? Sao còn mua cái nồi cơm điện nữa vậy.”

Lục Doanh Châu mở cửa sau xe ra ngồi vào trong, trả lời: “Không phải mua, được tặng lúc tham gia thi đấu.”

Trợ lý: “?”

Thi đấu… chăm trẻ ư?

Khoảnh khắc đó, trợ lý cảm thấy trên đời không còn chuyện gì kỳ lạ hơn được nữa.

Trên đường về nhà, Lục Doanh Châu nhận được điện thoại của bạn cũ Lệ Vũ Chân.

Bốn năm trước bọn họ quen nhau nhờ cùng vào vai bộ phim tình cảm 《 Sổ tay nuôi dưỡng phi công định mệnh 》 . Trước lúc quay, cả hai đều không nổi lắm. Mãi đến khi phim truyền hình phát sóng rồi vang danh trong một đêm, hai người còn vì thế mà vướng vào đồn đại rất lâu.

Cho tới tận bây giờ, mọi người đều cho rằng bộ phim này rất thần kỳ. Những diễn viên vô danh ngây ngô năm đó giờ đã là một cảnh giới khác.

Chẳng hạn như Lục Doanh Châu trở thành ảnh đế, Lệ Vũ Chân cũng thực sự thành ảnh hậu.

Có điều khác với hắn, Lệ Vũ Chân lớn tuổi hơn. Năm ngoái cô tuyên bố lùi về sau gả cho một thương nhân giàu có người Singapore, giờ đã có hai đứa con rồi.

“Ngày kia cậu có thời gian rỗi không? Tới nhà chị dự tiệc đầy tháng.” Đối phương nói trong điện thoại.

Lục Doanh Châu vốn còn đang định từ chối.

Nhưng nghe thấy đó là một đứa bé mới vừa đầy tháng… hắn nghĩ lại.

Trước đó trong lớp học chăm trẻ đều dùng em bé giả.

Tuy cảm giác khi bế lên cũng giống, nhưng em bé giả không khóc thét, cũng không đi tiểu, không xảy ra tình huống bất ngờ nào.

Cô giáo cũng dặn, nếu như có điều kiện, người sắp làm cha mẹ có thể bế con người khác trước, bồi dưỡng kinh nghiệm, hiệu quả sẽ càng tăng lên.

Lục Doanh Châu: “Được, cụ thể mấy giờ?”

Lệ Vũ Chân kinh ngạc, “Cậu chắc không?”

Dù sao trước kia đối phương cũng chưa bao giờ tham gia những buổi tiệc như vậy cả.

Lục Doanh Châu: “Ừ.”

Lục Doanh Châu: “À đúng rồi, đến lúc đó em bế thử con chị được không?”

“Đương nhiên!” Lệ Vũ Chân trêu chọc, “Không nhìn ra giờ cậu lại thích trẻ con vậy cơ à…”

Cúp điện thoại, Lục Doanh Châu hơi nhếch khóe miệng.

Xúc cảm bế trẻ con thật, get.

Nhân cách thứ ba không nhịn được rùng mình một cái, “Anh cười tà ác quá.”

Lục Doanh Châu: “Câm miệng.”

……

Đừng bao giờ xem thường khả năng stalk của cư dân mạng.

Rạng sáng.

Đêm khuya khi mọi người chìm vào mộng đẹp, trên mạng vẫn còn một đám người rảnh ruồi đi dạo khắp nơi.

Lang thang, không biết là ai đăng ảnh chụp thi đấu ở lớp học chăm trẻ lên weibo.

Bên trong ảnh, một người đàn ông đeo kính râm, khẩu trang và mũ lưỡi trai, có thể nói là vũ trang từ đầu xuống đít.

Quần áo người này mặc rất thời thượng, trong lòng ôm một em bé giả quấn trong vải.

Còn có một loạt ảnh chụp hắn đang thay tã, cho uống sữa, nhận thưởng, khiến người ta dở khóc dở cười.

Chọc trúng vào điểm cười của dân mạng, vị “nam nhũ mẫu đeo kính râm này” đã hot.

[ hẳn là giải nhất ha ha ha tui cười ẻ, mọi người nhìn vẻ mặt mấy ông bố bà mẹ bên cạnh kìaaaa ] [ sao người này lại phải che mặt dợ? ] [ các bác có thấy bác gà trống nuôi con này trông hơi giống Lộc Kiến hông ] [ đúng là hơi hơi ]

……

Vừa mới đầu mọi người chỉ thuận miệng nhắc tới mà thôi, không ai tin là thật.

Chung quy đó là Lộc Kiến, đường đường ảnh đế đỉnh lưu sao lại dính dáng gì đến lớp học chăm trẻ được?

Đến tận khi paparazzi tuồn ra ảnh Lộc Kiến đến đoàn làm phim cùng ngày hôm đó, bọn họ đều tắt tiếng.

[ vì sao… bác gà trống kia lại mặc đồ giống Lộc Kiến thế? ] [ chắc là đụng hàng thui ( nói lí nhí ) ] [ tôi nhìn bằng kính lúp rồi, đừng nói quần áo, giày, ngay cả màu tất cũng giống nhau ] [……] [ tin ảo ma nhất năm: # ông mẹ Lộc Kiến #] [ Lộc Kiến sẽ không lén lút có bé bi sau lưng tụi mình chứ [ mắt hãi hùng ] [ đừng hoảng, tôi cảm thấy khả năng là anh ấy sẽ đóng vai người bố gì đó trong bộ phim tiếp theo, nên tới đây học tập thôi ] [+1] [ dù sao anh nhà mình cũng nổi tiếng chuyên nghiệp mà ] [ nghĩ vậy bỗng nhiên an tâm hẳn ] [ hù, sợ bóng sợ gió mất một lúc ] [ anh nhà quá đỉnk. Không chỉ đóng phim giỏi, thành thạo các môn thể thao mạo hiểm, tinh thông đủ loại ngoại ngữ, lên được phòng khách xuống được phòng bếp, giờ đến cả chăm trẻ cũng rành luôn, đàn ông mười tốt như vậy về sau chẳng biết ai được hưởng đây  ]

Buổi tối, Tạ Ngộ nằm trên giường, mở web ra tìm thông tin về Lộc Kiến.

Đây là thói quen tạo thành từ thời hắn vẫn còn đích thân làm quản lý của đối phương. 

Mấy năm nay, không có sóng to gió lớn gì hắn chưa thấy, Tạ Ngộ đã luyện được tâm thái bình thản từ lâu.

Dù có nhìn thấy tin tức nào quá đáng hơn, thậm chí là phốt tình cảm của Lộc Kiến, hắn cũng có thể nhẹ nhàng nuốt trôi.

Nhưng giờ phút này, nhìn thấy ảnh chụp đối phương ôm em bé giả lên hot search, Tạ Ngộ: “?!!”

Hắn không bình tĩnh nổi.

*

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu kịch trường:

Sau khi mấy đứa bé ra đời, một đứa khóc, một đứa thét, một đứa quậy, Tạ Ngộ luống cuống tay chân.

Lục Doanh Châu xắn tay áo tiến tới: “Để anh!”

Tạ Ngộ: Chồng em giỏi quá…… ( mắt lấp lánh )

 

Chương 38

 

Comments are closed.