Chương 117: Hồi thứ ba mươi bảy – Hi hi tửu (2)

IMG_2306 2

Hồi thứ 37: Hi hi tửu

Liệp bảo quán tích huyết đầu danh,
Thần tiên vẫn tình hữu độc chung.

Sở Hành Vân lập tức mở tung quyển trục rồi sững sờ, đây vậy mà lại là một phần huyết thệ thư của Tông Sư Minh.

Tông Sư Minh chính là một chốn trung lập do hàng chục vì tinh tú của võ lâm gây dựng nên, mười vị đại sư này cả đời say mê võ học, tuổi cao bóng xế đều không muốn can dự vào chuyện giang hồ, chỉ muốn tiếp tục nghiên cứu chiêu pháp, yên ổn qua tuổi già, nên mới thành lập nên Tông Sư Minh, không hỏi thị phi, đứng ở trung gian. Người trong giang hồ đều có thể ký gửi vật quý, món đồ muốn giao dịch tại đây, chỉ cần viết rõ điều khoản vào huyết thệ thư, Tông Sư Minh sẽ thực hiện ổn thỏa.

Bên trên quyển trục có dấu vân tay kim quang của mười vị đại sư, tỏ rõ đã có hiệu lực, Sở Hành Vân cẩn thận quan sát, ánh mắt như cái thìa xới từng con chữ lên xem, trong huyết thệ thư có viết, ký gửi muội muội Sở Yến của Sở Hành Vân cho Tông Sư Minh từ ngày mùng 3 tháng 4 (ngày Đấu Hoa Hội bắt đầu thi đấu), mãi đến tận khi Đấu Hoa Hội kết thúc, tới lúc đó, Sở Hành Vân sẽ tự mình đi nhận muội muội về.

Sở Hành Vân nhíu chặt lông mày, không biết Cố Tuyết Đường đang giấu gì trong hồ lô, y đọc tiếp xuống dưới, còn có hai hàng chữ nhỏ.

Nếu như Sở Hành Vân trở thành quán quân Đấu Hoa Hội, rồi mang giải nhất của Đấu Hoa Hội là một bức tú cẩm sơn hà đến thì sẽ có thể bình an dẫn muội muội rời đi, Cố gia cam kết sẽ vĩnh viễn không thao túng cổ Cổ gia hạ trên người Sở Yến.

Nếu như không thành, xin Sở Hành Vân phải uống một bát thuốc Cố gia chuẩn bị, sau đó cũng có thể dẫn muội muội đi, Cố gia vẫn sẽ cam kết như vậy, nhưng nếu như Sở Hành Vân không muốn uống thuốc, Cố gia sẽ kích động cổ trùng, để muội muội Sở Yến tử vong.

Cuối cùng còn kèm cả một chú thích miễn trách nhiệm: Bất kể thị phi đúng sai, bất luận tiền căn hậu quả, mọi sự sinh ra cũng như bị liên lụy đều do hai bên ký kết huyết thệ thư gánh vác, không mảy may liên quan tới Tông Sư Minh.

“Sở hiệp khách, thế nào, ký hay không đây?” Cố Tuyết Đường nằm trở về ghế thái phi, nheo mắt hỏi.

Sở Hành Vân cúi đầu, huyết thệ thư đặt trên đùi, y ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Cố Tuyết Đường, nở nụ cười, tiếp đó đưa tay lên, cắn rách ngón trỏ——

“Ngươi điên rồi sao?” Tạ Lưu Thủy nhanh tay kéo y lại, nhưng đâu còn kịp nữa, Sở Hành Vân đã ấn vân tay xuống huyết thư, một điểm đổ chót, chói mắt.

“Được, được lắm! Sở hiệp khách quả nhiên là người dứt khoát.” Cố Tuyết Đường nằm trên ghế thái phi, vỗ tay chầm chậm cảm khái, “Còn chẳng buồn hỏi bát thuốc kia là gì đã hạ bút chấp thuận, thực sự là quá gan dạ, bái phục bái phục.”

Sở Hành Vân mặt vô cảm đẩy Tạ Lưu Thủy ra, y lặng thinh ngồi đó, dính máu chảy ra từ ngón tay trỏ, viết tên mình xuống bên cạnh dấu tay, nói: “Ta sẽ cứu muội muội bằng được, cho nên ta chỉ có thể đồng ý, không đường để đi, đã vậy, thuốc kia là hạc đỉnh hồng hay rễ bản lam cũng đều có sá chi?”

Cố Tuyết Đường một tay nắm lấy tay vịn gỗ đàn hương, đầu ngón tay nhè nhẹ gõ, hắn chậm rãi mở miệng nói: “Muốn người chết thì dễ, muốn người không chết cũng dễ, nhưng muốn người ta sống không bằng chết thì lại phải mệt não một phen.”

Sở Hành Vân ngồi vững như bàn thạch, chờ câu sau của hắn.

“Lâu nay nghe danh Sở hiệp khách là thập dương bẩm sinh, võ công cái thế, chân khí nội thể cuồn cuộn không ngừng, rút mãi không cạn.”

“Bát thuốc Cố đường chủ muốn ta uống chẳng lẽ là hóa công tán?”

Cố Tuyết Đường một tay chống cằm, ngồi ngả người ra ghế thái phi, chầm chậm nói: “Thập dương võ công đang yên lành lại lấy hóa công tán phế bỏ chẳng phải là phung phí của trời cho sao? Sở hiệp khách yên tâm, trời không tuyệt đường người, đến ông trời còn như, Cố Tuyết Đường ta sao có thể dồn ép ngươi vào chỗ chết? Chẳng qua chỉ hi vọng ngươi uống một bát thuốc thải công.”

Sở Hành Vân: “Thuốc thải công?”

“Mọi chiêu thức trong võ học đều phải tiêu hao chân khí, dù có luyện sạch võ công trong thiên hạ cũng không có đủ lượng chân khí để sử dụng, mà Sở hiệp khách lại khác, biết chừng nào là có thể dùng chừng ấy, thực sự khiến người khác ghen thay, nếu như chân khí của ngươi đã cuồn cuộn không ngừng rút mãi không cạn, vậy thì Cố gia ta đành tới cướp của người giàu chia cho người nghèo thôi.”

“Các ngươi muốn tróc nội công thập dương ra khỏi người ta?”

Cố Tuyết Đường bật cười khẽ: “Sở hiệp khách tinh thông kiếm pháp, mà đúng là mù tịt dược lý. Bất kể là thập dương hay cửu dương tam dương, cấp bậc chân khí của mỗi người đều là số mệnh trời ban, kể cả ó thể dùng vũ lực tróc ra cũng không thể kết hợp vào thân thể người khác, vậy tróc làm gì?… Trừ phi, ngươi bằng lòng mạo hiểm tính mạng cam tâm tình nguyện nhường hết một thân thập dương cho Cố gia chúng ta. Ngặt nỗi, Sở hiệp khách là kẻ ngu đần đến vậy sao?”

Sở Hành Vân ngồi đó, lòng bỗng rùng mình, giống bị đầu ngón tay bấm xuống để lại một vết hằn như lưỡi liềm trăng không sâu không cạn. Đương nhiên y không phải hạng ngu đần như vậy, nhưng mười năm trước, y đã gặp một kẻ ngốc như thế.

Nửa miếng ngọc vỡ lành lạnh dán trên lồng ngực, Sở Hành Vân bỗng nhiên thấy hối hận, nếu như đêm chạy ra khỏi Bất Dạ Thành y cố tìm kỹ càng hơn, có thể tìm ra được nửa còn lại ghép thành một miếng ngọc hoàn chỉnh, mai kia nếu được gặp lại, là sẽ có thể trân trọng mà trả lại cho hắn.

Mỗi tội lại không biết, người nọ… giờ đang ở phương nào.

Tạ Lưu Thủy đứng bên người Sở Hành Vân, ngẩng đầu vọng trần nhà như không liên quan.

Sở Hành Vân dằn nỗi lòng xuống, mở miệng nói: “Người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, rốt cuộc Cố gia các ngươi có ý đồ gì, không ngại nói thẳng ra chứ.”

Cố Tuyết Đường đeo mặt nạ vàng, Sở Hành Vân không nhìn thấy ngũ quan của hắn, chỉ nghe thấy giọng nói phát ra từ bên dưới mặt nạ: “Sở hiệp khách, nội công là thứ không thể đoạt đi bằng vũ lực, cho nên Cố gia chúng ta không cần nội công, chỉ cần chân khí. Chân khí thập dương của ngươi là thuần túy nhất, không có một gợn tạp chất, hết thảy những người luyện võ công tính dương đều có thể dùng, Cố gia hi vọng ngươi có thể cung hàng không ngơi nghỉ cho chúng ta. Tên tiểu tử Cố Yến Đình kia đã hạ cổ lên người ngươi, chỉ cần uống thêm thuốc thải công, cổ trùng bên trong cơ thể ngươi sẽ thức tỉnh, cứ bảy ngày lại phát tác một lần, thải ra bảy phần mười công lực từ vùng đan điền của ngươi cung cấp cho Cố gia chúng ta sử dụng, mãi đến tận khi ngươi chết mới thôi.”

“Nói một cách khác, dù ta có không giành được giải quán quân của Đấu Hoa hội, cũng không đoạt được tranh tú cẩm, mà chỉ cần ta ngoan ngoãn uống bát thuốc kia vào, muội muội ta sẽ bình an vô sự như thường?”

“Đúng.”

Sở Hành Vân nghe xong, bèn đứng lên, đi từng bước tới trước mặt Cố Tuyết Đường: “Bị hạ cổ thải công như vậy, ta còn có thể sống bao lâu?”

“Sở hiệp khách lại nói đùa, chân khí thập dương của ngươi vô cùng vô tận, chúng ta cùng lắm chỉ lấy thứ ngươi không dùng đến…”

Sở Hành Vân cắt ngang lời hắn không hề nể nang: “Trên đời không có thứ vô cùng vô tận, sinh ra bao nhiêu thì phải tiêu hao đi bấy nhiêu, chân khí chính là tinh hồn của võ, bị các ngươi rút đi không ngừng như vậy, ta nhất định sẽ không tránh được thương thân tổn thọ, Cố đường chủ tội gì không ăn ngay nói thật?”

Y đứng bên cạnh ghế thái phi, chỉ thấy tấm mặt nạ kia chầm chậm quay về phía mình, lỗ thủng đen ngòm nhìn chằm chằm vào y hồi lâu, rồi nói: “Mười năm. Sống thêm tối đa mười năm.”

Tạ tiểu hồn bay qua, vỗ vỗ vai Sở Hành Vân: “Hối hận rồi phải không? Có cần ta xé huyết thệ thư quỷ thần không hay hộ ngươi không?”

“Không cần.”

Sở Hành Vân bỗng nhiên duỗi tay lột mặt nạ quỷ hoàng kim của Cố Tuyết Đường, Cố Tuyết Đường vươn mình tránh né, thuận đà chống tay lên ghế tựa lộn nhào, điểm chân lên vách tường, mượn đà xoay người lại, bỗng nhiên, nhất diệp bạc phóng ra từng phiến tróc thịt tước xương, Sở Hành Vân vung chân đá ghế thái phi lên, tức thì, cái ghế đã bị lưỡi dao xẻ thành một đống chân ghế và tay vịn…

“Xin thứ lỗi, Sở mỗ nhất thời táy máy, muốn diện kiến dung mạo, mong Cố đường chủ thông cảm cho qua.” Sở Hành Vân lui lại, ngồi về ghế của mình.

Trong phòng chỉ có ghế thái phi cùng cái ghế Sở Hành Vân đang ngồi, đường đường là đệ nhất đường chủ Cố gia nay lại muốn ngồi mà không được, chỉ có thể đứng. Sở Hành Vân cười thầm trong lòng, từ lúc vào phòng đến bây giờ, người này đã đeo cái mặt nạ nằm đó thư thái không coi ai ra gì.

Cố Tuyết Đường đảo mắt qua phòng một vòng, cuối cùng ung dung thong thả ngồi lên bàn trà: “Sở Hành Vân, giờ ngươi đã mất hết võ công rồi, đừng quá càn rỡ.”

Sở Hành Vân bắt chước dáng dấp hững hờ trước đó của Cố Tuyết Đường, quăng huyết thệ thư trả lại hắn, mở miệng ám chỉ: “Cố đường chủ nếu đã không vừa mắt ta, thì cứ chém đầu ta xuống, ngặt nỗi, ngài mà làm như vậy thật lại thành tốn công dã tràng.”

“Ta tốn công gì.”

“Huyết thệ thư là văn kiện quy phạm, từ ngữ bên trong thông thường đều phải đơn giản sáng rõ, phòng ngừa đối phương lợi dụng kẽ hở dùng từ. Nhưng ngươi lại viết một bát thuốc không minh bạch như vậy bên cạnh, nếu như đã ăn chắc muốn dùng cổ trùng rút ruột chân khí của ta, tội gì không thẳng tay viết luôn một bát thuốc thải công?”

Cố Tuyết Đường ngậm miệng không đáp.

Sở Hành Vân nói tiếp: “Cố đường chủ bỏ bao tâm tư mưu tính bố cục, đầu tiên là tìm được muội muội ta, sau đó uy hiếp ta bắt ta đoạt lấy tuyết mặc trong quỷ động đi phá rối giao dịch của Cố tam thiếu trong Lý phủ, ta đã làm theo, giao dịch của Cố Yến Đình cũng thất bại, hắn tất phải hận ta, giơ roi giết ta, không ngờ ta lại tốt số thoát chết. Sau đó trong Tiết vương phủ, ngươi lại đưa ra yêu cầu muốn ta thắng Đấu Hoa Hội mới có thể thả muội muội ta, sau đó nữa, ta lạc vào hồ hoa mơ trong Tiết vương phủ, lại gặp phải Cố tam thiếu, nhưng hắn không giết ta, trái lại còn hạ cổ trùng lên người ta lúc ta bị nhân xà quái dưới nước cắn, giúp ta giữ được tính mạng.”

Cố Tuyết Đường lạnh lùng nói: “Vậy thì sao?”

“Trong khoảng thời gian ta dưỡng thương, con cổ trùng này không hề có động tĩnh gì trong cơ thể ta, cho đến tận hôm nay, Cố đường chủ ngươi ra mặt nói chuyện, ta mới hiểu ra cổ trùng này được phối hợp với một bát thuốc thải công cuối cùng kia. Như vậy, rất có thể là từ sau khi Cố tam thiếu nổi lên sát tâm, chính Cố đường chủ ngươi đã kiến nghị hắn tha cho ta một mạng tới làm máy cung cấp chân khí cho Cố gia các ngươi. Cho nên Cố tam thiếu xuất ra cổ thải công, ngươi thuốc thải công, hai phe kết hợp bày mưu tính kế.

Có điều, ta nghe nói Cố gia được chia làm hai phái, phái phục tộc và phái phục thù, Cố đường chủ ngài là người của phái phục thù. có mâu thuẫn phe phái với Cố tam thiếu, từ đó khó tránh khỏi chuyện trao đổi không thành thực. Nên ta mới suy đoán rằng, ngươi một mặt nói với Cố tam thiếu là muốn hai phái hợp tác lấy chân khí trên người ta, làm lợi cho cả Cố gia, mặt khác ngươi âm thầm ký kết huyết thệ thư với ta, nếu như ta có thể đánh bại Cố tam thiếu ở Đấu Hoa hội kiềm chế thế lực phe đối lập, rồi lại đoạt lấy tranh tú cẩm sơn hà, có thể xem như giúp ngươi đại ân, đương nhiên sẽ có thể đổi lấy muội muội từ tay ngươi.

Nếu như sự không thành, ngươi lo lắng sự tình có biến, ngộ nhỡ sau đó phát hiện Cố tam thiếu kỳ thực đã động chân động tay vào cổ trùng, chân khí rút ra từ trên người ta cuối cùng lại dẫn hết về chỗ hắn, chẳng phải ngươi thành chắp tay dâng của cho người sao? Cho nên Cố đường chủ mới chỉ có thể viết “một chén thuốc” trong huyết thệ thư, mà không viết rõ là uống thuốc thải công. Như vậy xem ra, nếu như chỉ vì ta làm hỏng một cái ghế thái phi mà người đã lấy dao chẻ ta, thì đúng thật là mưu tính đổ bể, kiếm củi ba năm thiêu một giờ.”

Cố Tuyết Đường ngây người, tiếp đó bật cười ha hả: “Ngươi thật sự là người sáng dạ, hiếm thấy hiếm thấy.” Hắn vung một cuộn giấy tuyên trắng thuần ra bàn, “Sở hiệp khách nếu đã nhìn thông suốt được như vậy, thì dứt khoát ký luôn cái này đi.”

Giấy bay đến trước mặt, Sở Hành Vân duỗi tay dùng hai ngón kẹp lấy, rồi trải ra nhìn, đây là một tờ ghi danh Đấu Hoa hội.

Y kỹ càng thẩm duyệt một lần, Cố Tuyết Đường không giở trò gì, đây chỉ là một tấm báo danh thông thường, chỉ có điểm khác biệt với mấy năm trước y ký, đây là đơn ghi danh vệ miện.

Đấu Hoa Hội có ba vòng đấu, mỗi một vòng đều đào thải quá nửa, phàm là quán quân lần trước, lần tiếp theo báo danh sẽ có ưu đãi, được phép ký đơn báo danh vệ miện, miễn hai vòng đấu đầu tiên. Sở Hành Vân dù đã liên tục quán quân nhiều năm, nhưng lần nào dự thi y cũng đều sẽ ký đơn báo danh thông thường, đánh từ vòng đầu tiên, đánh tới giải nhất.

Cố Tuyết Đường trỏ vào bút mực trên bàn.

Sở Hành Vân không buồn liếc tới, dính máu, phóng khoáng viết xuống giấy ba chữ: “Sở, Hành, Vân”.

Đặt bút ký xuống đơn báo danh, Đấu Hoa hội không đi cũng không được, lần này Tạ Lưu Thủy không tiếp tục ngăn cản nữa, Sở Hành Vân không phải Tiểu Hành Vân, y có thể một mình chống đỡ một phương, không cần đến hắn. Tạ tiểu hồn vô dụng chìm lặn vào bức tường trong phòng, tìm kiếm Mộ Dung công tử đen đủi.

Sở Hành Vân ký xong, Cố Tuyết Đường nở nụ cười, giơ cao chén sứ trắng tam hổ đưa cho y: “Biết quy củ rồi đúng không?”

Ghi danh vệ miện cần phải uống rượu nhỏ máu, thề với trời, cạnh tranh công bằng, tôn sùng võ đức.

Cố Tuyết Đường nâng chén, Sở Hành Vân lại ngần ngừ không nhận.

“Làm sao, Sở hiệp khách sợ ta hạ độc vào rượu?”

“Rầm” một tiếng, chén rượu bị đặt mạnh lên bàn.

“Đây chính là chén rượu đồng bọn ngươi mang tới, nếu ta thật sự muốn hạ độc ngươi, còn cần chờ tới lúc này?”

Sở Hành Vân không để ý tới hắn, cắn rách ngón trỏ nhỏ một giọt vào trong, sau đó bưng lên, ngẩng mặt kính trời, uống một hơi cạn sạch.

“Bộp”, chén rượu bị ném xuống đất, vỡ tan tành.

Cuối cùng, Sở Hành Vân liếc mắt nhìn muội muội, đột nhiên vứt đơn ghi danh vệ miện lên bàn, đoạn xoay người rời đi.

Cố Tuyết Đường nói từ sau lưng y: “Ta chúc Sở hiệp khách mã đáo thành công.”

“Ta chúc Cố đường chủ mộng đẹp hóa thực.”

Sở Hành Vân nhấc chân, đá tung cửa phòng, rồi đi ra ngoài không buồn ngoái đầu lại.

Thập dương là người nọ liều chết truyền cho y, là liên hệ duy nhất giữa y và người nọ, mỗi một dòng một sợi chân khí đều chỉ có thể thuộc về mình y, người khác mơ tưởng lấy khỏi người người y? Chớ nói là muốn lấy đi bảy phần mười, dù có muốn lấy đi chỉ một chút, một giọt cũng đừng hòng!

Chương 118

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s