Chương 109: Hồi thứ ba mươi lăm – Khôi lỗi hí (1)

B3E50C3B-68DE-49AA-993A-47ED03064F31

Hồi thứ 35: Khôi lỗi hí

Điểm vật thành tinh tứ huyền sát,
Thiên băng vũ hoa hoàng tuyền táng.

Tạ Lưu Thủy: “Hắn dị ứng hoa gì?”

Người gỗ không đáp không rằng.

Tiểu Hành Vân tiến tới bóp chặt lấy người gỗ: “Không nói là vặt đầu ngươi bây giờ!”

Người gỗ chọc châm trên người bật cười khanh khách, tiếng cười như xương cốt rung va vào nhau, làm người ta hơi rợn, nó khoát hai cánh tay nho nhỏ lên hổ khẩu của Tiểu Hành Vân, nói: “Thật ra ta cũng dám nói, chỉ sợ ngươi không dám nghe thôi!”

Tiểu Hành Vân: “Dị ứng phấn hoa mà thôi, có gì đâu mà không dám nghe?”

Tạ Lưu Thủy giữ chặt lấy cổ tay của Tiểu Hành Vân, ra hiệu cho y buông người gỗ kia ra đã, người gỗ nhảy lên tế đàn huyết ngọc: “Thông tin này rất quan trọng, ngươi muốn nghe, thì phải cam kết, dưới tế đàn có con dấu mực…”

Tạ Lưu Thủy: “Đừng nghe nó lải nhải nữa, Tiểu Vân, lại đánh nó đi.”

Tiểu Hành Vân mới vừa giơ tay lên, người gỗ kia đã ôm đầu la oai oái: “Ta nói mà ta nói mà! Hừ, ngươi cứ đợi đấy, loại người như ngươi, biết càng nhiều, coi chừng bị người ta… Á á nói ngay đây nói ngay đây, đừng có đánh ta nữa!”

Tiểu Hành Vân nhìn người gỗ miệng hùm gan thỏ, khịt mũi khinh thường, chỉ thấy nó ôm cái đầu gỗ rạp người xuống, run lẩy bẩy đáp: “Cố Yến Đình, dị ứng hoa thạch nam, bệnh tình nghiêm trọng, chỉ cần ngửi thấy cả người sẽ đỏ bừng, ho khan khó thở, hôn mê bất tỉnh.”

Tạ Lưu Thủy phì cười thành tiếng, hoa thạch nam, xuân đến nở thành từng chùm trắng xóa, ôm chặt lại thành chùm, tỏa hương nồng nặc, giống mùi… tinh dịch.

Đi ngang qua một bụi thạch nam, sẽ chỉ cảm thấy, thối, thối um đi được, cứ như thể cá ươn bị ngâm trong thùng tinh dịch rồi lại bị xông giữa cái nóng nực của mùa hè, chợt mở thùng ra, mùi hôi thối đua nhau nhào ra, xộc thẳng vào mũi, bá đạo cường hãn, khiến người ta suốt đời khó quên.

Tiểu Vân ngồi bên cạnh lấy làm hiếu kỳ, hỏi: “Lưu Thủy Quân, hoa thạch nam là hoa gì?”

Tạ Lưu Thủy mỉm cười vỗ vỗ lên người y: “Ngoan, trẻ con không nên hiểu nhiều như vầy. Mau lên, chúng ta không có nhiều thời gian, nhét con này vào trong miệng con rối đi, chúng ta triệu một con biết vu thuật ra đây.”

“Hừ, các ngươi còn muốn hỏi người khác nữa? Biết nhiều như vậy rồi, còn không mau chạy… Á!” Con người gỗ bị Tiểu Hành Vân nhét vào trong miệng con rối một cách hết sức thô bạo, Tạ Lưu Thủy nắm chặt lấy tay Tiểu Vân, rồi dùng máu viết lên trên tờ giấy ố vàng ba chữ:

Sở Hành Vân.

Nến đỏ lay động, huyết ngọc chiếu người, linh thú chạm khắc từ gỗ ở bốn góc phòng lặng thinh nhìn chằm chằm vào nghi lễ cổ xưa, Tiểu Hành Vân lại bắt đầu cảm thấy không thoải mái lắm, y giật tóc Tạ Lưu Thủy:

“Lưu Thủy Quân, những thứ này đều là vu thuật à?”

Tạ Lưu Thủy kéo mái tóc đen tuyền của mình về, vuốt vuốt lại, rồi đáp: “Cũng gần vậy, nghe nói là thượng cổ vu thuật đã thất truyền, ai biết được, chủ trà lâu kết hợp thứ này với cơ quan thuật hiện nay, mới làm ra được mấy con rối đó, mỗi một con người gỗ đều là dốc hết tâm huyết ra làm, chẳng may làm sứt sẹo tí gì, cứ lấy mạng ra mà đền.”

Không lâu sau, bọn họ đã dùng cùng phương pháp tạo ra một con người gỗ khác, Tiểu Hành Vân giật tơ vàng, rút con người gỗ ra khỏi con rối, cầm trong tay nhìn, trên lưng con người gỗ này cũng có cắm mấy cái châm, đính một miếng vải đỏ, ghi rõ: Sở Hành Vân.

Tiểu Hành Vân dù không biết chữ, nhưng y nhận được hình, chữ trên lưng con người gỗ này giống y hệt chữ trên tờ giấy Lưu Thủy Quân viết, y căm tức bóp con người gỗ, hét: “Bọn họ lại dám làm hình nhân của ta!”

“Chỉ cần ngươi nổi danh trong “cuộc”, trà lâu sẽ tự có cách thu thập thông tin về ngươi, sau đó khắc hình nhân, bán thông tin về ngươi cho người khác.” Tạ Lưu Thủy hơi ngồi xổm người xuống, nhìn gần vào người gỗ, chỉ thấy hình nhân của Sở Hành Vân duỗi cánh tay như que diêm, cố gắng đẩy ngón tay của Tiểu Hành Vân ra, giận dữ hét to:

“Ngươi là ai? Ngươi thả ta ra!”

Người gỗ quát vài câu muốn thoát khỏi ghìm giữ của bàn tay kia, không hiểu sao lại chỉ như châu chấu đá xe, mất công vô ích, thành ra tức tối đến mức không ngừng quẫy đạp hai chân.

Tạ Lưu Thủy quay đầu sang nhìn Tiểu Hành Vân, rồi nhìn người gỗ, cuối cùng nở nụ cười: “Này, ngươi nhìn xem, nó như vậy giống ngươi thật.”

Tiểu Hành Vân “xùy” một tiếng: “Ta trông ngu xuẩn như vậy lúc nào!”

“Rồi rồi rồi, ngươi trông thông minh, nhanh trí.” Tạ Lưu Thủy bay tới tế đàn huyết ngọc, lượn quanh con rối lớn một vòng, hắn tan đầu mình vào trong người con rối nhìn trộm, một lúc sau lại tan ra, thở dài:

“Không ngờ lại đâm nhiều hình nhân như vậy, ai dà, không tên không họ chung quy vẫn tốt hơn, ngươi thử hỏi Tạ Lưu Thủy ở đây mà xem, chắc chắn sẽ không tra ra được.”

Cục Vân tò mò hỏi: “Tại sao thế?”

Người ta làm trẻ con, thích nhất là hỏi ba chữ này, Tạ Lưu Thủy đáp: “Tại sao gì, ta không bao giờ dùng tên thật để làm việc, ngươi là người đầu tiên biết được tên thật của ta, kể cả sau này trà lâu có đâm hình nhân của ta, bắt đến hỏi, chắc cũng chỉ hỏi ra: Tạ Lưu Thủy, nam, tuổi tác không rõ, quê quán không rõ, võ công không rõ, biến động chính: có điều mờ ám với Sở Hành Vân.”

Sở hiệp khách mà ở đây, Tạ tiểu hồn chắc đã bị chẻ ra, nhưng Tiểu Hành Vân lại không hiểu, y nắm lấy Tạ Lưu Thủy, hỏi: “Lưu Thủy Quân, mờ ám với ta là thế nào?”

“…” Tiểu Tạ giở giọng lưu manh bị hỏi cho á khẩu không trả lời được, không biết giải thích như thế nào, chỉ có thể nói: “Thôi thôi, không có gì cả, ngươi coi như ta chưa nói gì cả đi.”

“Tại sao?” Tiểu Vân ham học hỏi vẫn quyết căn vặn tới cùng, “Tại sao lại thôi? Đã nói ra sao có thể coi như chưa nói được? Ta ghét nhất là người khác nói với ta được một nửa lại không chịu giải thích rõ cho ta, ngươi nói cho ta đi, mờ ám với ta là thế nào? Như thế nào mới xem như mờ ám?”

“… Ngươi tha cho ta đi.” Tạ Lưu Thủy nửa dỗ dành nửa van xin, Tiểu Hành Vân mới không truy cứu nữa, mà chuyển sang đấu võ mồm với người gỗ, Tạ Lưu Thủy nhân cơ hội này chìm vào tường, lượn quanh một vòng, cuối cùng nhô đầu ra khỏi tế đàn, thúc giục: “Mau lên mau lên, cơ quan trận khởi động rồi, chốc nữa lại bị mời xem múa rối!”

Tiểu Hành Vân nhíu mày: “Đó là thứ gì?”

Tạ Lưu Thủy bay ra khỏi tế đàn: “Trà lâu khắc hình nhân bán thông tin, nhưng nếu như chủ nhân bị khắc hình nhân muốn bảo mật thông tin, thì sẽ nộp phí hình nhân định kỳ cho trà lâu, nếu như có người hỏi hình nhân một số câu hỏi mấu chốt, đồng thời biết được đáp án, trà lâu sẽ mời người kia xem một vở múa rối, Cố Yến Đình dị ứng phấn hoa chính là câu hỏi được bảo mật, chúng ta đã biết chuyện không nên biết.”

Tiểu Hành Vân: “Múa rối?”

“Nói một cách đơn giản, chính là cho ngươi đi đời nhà ma, không cho ngươi nhìn thấy mặt trời ngày mai.” Tạ Lưu Thủy vừa nói, vừa nắm chặt lấy tay Tiểu Hành Vân, không ngừng dùng lực, nắm chặt lấy con người gỗ kia.

“Á! Đau!” Hình nhân của Sở Hành Vân uốn éo tới lui, ra sức giãy giụa: “Ngươi muốn làm gì! Thả ta ra!”

Tạ Lưu Thủy dùng một tay nắm chặt nó, một tay khác nhấc tay trái của Tiểu Vân, rút sạch châm sau lưng hình nhân vừa tốc độ vừa chuẩn xác, qua chớp mắt, người gỗ đã như thể mất đi sự sống, tứ chi lập tức cứng đờ, trở thành một khúc gỗ thực thụ, Tạ Lưu Thủy ném nó vào lửa nến, đốt luôn cả tờ giấy ghi tên Sở Hành Vân thành tro bụi.

“… Lưu Thủy Quân, ngươi…”

Chớp mắt bụi tro lụi tàn trong lửa, Tạ Lưu Thủy cũng thấy hơi hối hận, đáng ra phải bắt con người gỗ này hỏi thử tình sử của Sở Hành Vân ra làm sao, nhìn thử xem là mấy tên vô lại nào, mà đốt cũng đốt rồi.”Như vậy là sẽ tạm thời không có ai biết được chuyện của ngươi.” Tạ Lưu Thủy nói, “Đi thôi, đi mau, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa.”

Tiểu Hành Vân: “Không phải ngươi đã nói người gỗ ở đây rất quý giá sao? Làm sứt sẹo thôi cũng phải lấy mạng ra đền…”

“Dù sao chúng ta cũng đã biết được chuyện dị ứng phấn hoa không nên biết, trà lâu nhất định sẽ bắt chúng ta xem múa rối, vậy thì dứt khoát hoặc không làm, hoặc làm tới cùng, lợn chết không sợ nước sôi, nào, mau, bỏ chạy thôi!”

Tạ Lưu Thủy lôi Tiểu Hành Vân chạy ra khỏi gian phòng, vút nhanh xuống lầu. Tiểu nhị quả nhiên đã lui, lầu hai vắng tanh, Tiểu Hành Vân vẫn còn định chạy, Tạ Lưu Thủy kéo y lại: “Ngươi đừng nơm nớp hoảng loạn, người khác nhìn thấy sẽ lại sinh nghi.”

Tạ Lưu Thủy sợ Tiểu Hành Vân không giữ được vẻ ung dung trên mặt, liền giúp y sửa lại mặt nạ, che kín mặt mày, dưới sự chỉ bảo của Tạ lão sư, Tiểu Hành Vân lập tức bước chân đâu vào đó, dáng vẻ nhàn vân dã hạc, một người một hồn đang muốn nhảy xuống lầu một, lại chợt nghe thấy:

“Ôi chao! Hắc Tam ca! Ngài cuối cùng cũng đi ra rồi! Ta đợi ngài mãi…”

Tạ Lưu Thủy giục Tiểu Hành Vân: “Phiền phức, đừng để ý đến hắn, đi mau!”

Tiểu Hành Vân cúi đầu, cắm đầu đi thẳng.

Đường Cửu bám theo sau, vừa chạy vừa nói: “Hắc Tam ca, ngài nể mặt trà lâu chúng ta, nói với ta chút ít gì cũng được, ta thật sự không có ý gì đâu, tuyệt đối không hề muốn nghe ngóng thăm dò chuyện gì, ngài cứ kể lại cho ta chuyện trong đó như kể chuyện thôi cũng được, cho ta được mở mang tầm mắt một lần!”

Tiểu Hành Vân phớt lờ, Đường Cửu không hề nổi giận, bám chặt tới như mè xửng: “Hắc Tam ca, rủ lòng thương xót, để ý tên tiểu đệ này đi mà, được không? Ây, ngài đừng đi nhanh như vậy chứ, này, chờ đã, chờ ta! Chờ ta…”

Tiểu Hành Vân đang ước gì có thể bay vụt ra ngoài như tên bắn, nào có thời gian rảnh mà để ý ai, y bước đi như bay, vứt Đường Cửu lại xa phía sau, cầu thang dài ngoằng chỉ vài giây nữa là bước xong, bỗng nhiên, hai chân y lại như bị thứ gì tóm chặt lại, cả người mất đi trọng tâm, đổ thẳng ra đằng trước——

Tạ Lưu Thủy xoay người đứng ở bậc thang phía dưới, đỡ được y, ôm chầm vào lồng ngực. Tiểu Hành Vân cúi đầu, nhìn thấy bên trên cẳng chân mình là một đôi bàn tay người.

Tay người…

Không thể nào, khoảng cách xa như vậy…

Tiểu Hành Vân quay đầu lại, thuận theo cánh tay dài ngoằng này, nhìn lên trên.

Hai cánh tay dài một cách kinh dị này là của Đường Cửu.

“Không phải đã bảo ngươi chờ sao.”

Giọng nói của hắn quái lạ, không giống nam, cũng không giống nữ, như hai phiến gỗ mài vào nhau, không giống âm thanh con người có thể phát ra, Tiểu Hành Vân rùng mình trong lòng:

Đường Cửu đi theo y nãy giờ, căn bản không phải người…

Sự tình thoắt biến, qua chớp mắt, Đường Cửu há miệng, Tiểu Hành Vân đột nhiên cảm giác cả người mình đều không cựa quậy được, y trơ mắt nhìn miệng Đường Cửu dần nứt ra, cái miệng càng nứt lại càng lớn, mắt mũi bị đẩy dồn lên trán, ngay sau đó, từ cái miệng như lỗ đen đột nhiên bay phụt ra một cái bóng trắng ——

Là một cái đầu của phụ nữ, cổ dài dị thường, như rắn bật người ra ngoài.

Tiểu Hành Vân nhìn nàng, người bắt đầu lạnh toát, không thốt ra được câu nào, trên hai gò má của cái đầu mọc cả đống con mắt chi chít, đột nhiên, nàng duỗi cánh tay trắng ởn ra từ trong một con mắt, dịu dàng xoa mặt Tiểu Hành Vân, nhẹ nhàng nói:

“Kịch mở màn rồi, ngươi không đi được nữa đâu.”

Chương 110

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s