Chương 100: Hồi thứ ba mươi hai – Lưỡng trọng thiên (3)

IMG_1655

Hồi thứ 32: Lưỡng trọng thiên

Hắc vân áp thành thành dục tồi,
Bạch vân nhất phiến khứ du du.

“Rầm” một tiếng, cái rìu đập xuống, lưỡi rìu sắc bén xuyên qua cổ Tạ Lưu Thủy, găm vào mặt đất, để lại một rãnh sâu.

Gió kèn kẹt lọt qua khe hở, làm cho mười mấy bộ thi thể đang treo đung đưa qua lại, giống như vẫn đang còn sống giãy giụa, Tiểu Hành Vân đứng trong bóng mấy bộ xác lay động, mở miệng nói yếu ớt:

“À, ta quên mất, Lưu Thủy Quân chỉ là hồn.”

Y nói, rồi từ từ khom lưng, hơi tiếc nuối rút thanh rìu lên, Tạ Lưu Thủy nhân cơ hội này thoát khỏi trói buộc, đứng sau lưng y, nói: “Ngươi có chém thế nào cũng không chém lên người ta được.”

Tiểu Hành Vân nhìn chằm chằm vào hắn, như mèo nhìn chằm chằm chuột con dưới vuốt, y nở nụ cười tinh nghịch: “Vạn vật trên thế gian, Lưu Thủy Quân chỉ có thể chạm vào ta, nói một cách khác, phàm chỉ cần là một phần của ta, đều sẽ có thể chạm đến ngươi đúng không?”

Tạ Lưu Thủy trơ mắt nhìn Tiểu Hành Vân ung dung nhấc thanh rìu, thản nhiên rạch xuống cánh tay mình, y ngoẹo cổ nhìn lưỡi rìu cắt lên da thịt, dòng máu đỏ tươi chảy ra, phảng phất như đó căn bản không phải thân thể của  mình. Sau đó, Tiểu Hành Vân nắm thanh rìu nhỏ mái, như một đứa trẻ ương bướng, nhảy nhảy nhót nhót, bất chợt, lại vung cái rìu về phía Tạ Lưu Thủy ——

“Như vậy là có thể giết chết ngươi!”

Tạ Lưu Thủy lập tức khom người tránh thoát, Tiểu Hành Vân ngùn ngụt sát khí, đột nhiên đổi tay nắm rìu, chém ngược trở về, Tạ Lưu Thủy lăn ra khỏi chỗ, vừa muốn đứng dậy, rốn bỗng nhiên đau xót, tơ dắt hồn bị nắm chặt, Tiểu Hành Vân nắm mạnh cực kỳ, dùng hết sức kéo hắn qua, lưỡi rìu bổ thẳng tới trước mặt ——

Tạ Lưu Thủy nghiêng nhẹ đầu, tránh né thế tấn công, hắn không né, mà cứ thế áp tới theo lực chém của Tiểu Hành Vân, Tiểu Hành Vân chưa từng thấy con mồi nào như vậy, chợt ngây người, Tạ Lưu Thủy tức thì ra tay, ngón tay trỏ và ngón tay cái chạm khẽ lên xương cổ tay Tiểu Hành Vân ——

Tiếng “loảng xoảng” vang lên, thanh rìu rơi xuống mặt đất, Tiểu Hành Vân chợt cảm thấy cả cánh tay mình đều tê rần, y cúi đầu xuống nhìn mình, không sao lại như vậy, trước đây… trước đây chỉ cần y cầm lấy rìu, sẽ là không làm gì cũng thắng, mấy tên ngông cuồng tự đại đó sẽ lập tức khóc ròng quỳ xuống đất xin tha, tuyệt không hề có ngoại lệ, nó không hiểu tại sao…

Tạ Lưu Thủy ở bên cạnh nhìn Tiểu Vân nghệch ra, không biết phải làm sao, Tiểu Hành Vân chỉ là cả người đầy sát khí trông hơi đáng sợ, trên phương diện võ học thì chẳng đánh được phát rắm nào, không học được một chiêu nửa thức, nếu như là khi chân khí thập dương vẫn còn, thì còn có thể làm ra trăm vạn ngã xuống, ngàn dặm máu chảy, thế nhưng hiện nay, chỉ có thể dựa cả vào tứ chi ra đón đánh, đối phó với phàm phu tục tử tay không tấc sắt còn được, mà đối phó với người như hắn thì thực sự không ăn thua. Tạ Lưu Thủy nói:

“Ngươi… không biết ta có võ công?”

“…Biết.” Tiểu Hành Vân lùi về sau một bước, y nhìn Tạ Lưu Thủy, như mèo nhìn thấy hổ.

Tạ Lưu Thủy nhíu mày: “Biết mà còn vậy?”

“Ta… ta cảm thấy ta có thể đối phó được ngươi.” Tiểu Hành Vân mím môi, lập tức cầm chặt lấy thanh rìu, ôm như ôm bùa hộ mệnh.

Tạ Lưu Thủy nghĩ thầm, tự tin của ngươi ở đâu ra, hắn nở nụ cười, tiến về phía trước một bước, nhẹ nhàng nắm chặt lấy tay Tiểu Hành Vân, muốn y thả thanh rìu xuống, không tự làm mình bị thương, không ngờ mới vừa chạm vào y, Tiểu Hành Vân đã đột nhiên cao giọng thét:

“A —— A—— cút đi —— ”

Cả người Tiểu Vân như phát bệnh, đấm đá giãy đạp, Tạ Lưu Thủy nhanh tay giơ cao đầu hàng: “Cút đây cút đây, ngươi đừng như vậy.” Tạ Lưu Thủy cuống quýt cút, đứng ở đằng xa, liên tưởng tới quá khứ của Tiểu Hành Vân, đứa nhỏ này có lẽ hết sức bài xích người mạnh hơn lại gần mình, chỉ khi đứng trước người yếu hơn so với y, mới có thể không ngừng hành hạ đến chết, mới có thể xác nhận mình đang được an toàn nhất, không ai có thể làm gì y.

Thế nhưng hiện giờ, Tạ Lưu Thủy lại có thể đánh rớt thanh rìu của y dễ như trở bàn tay, Tiểu Hành Vân lập tức đánh mất lý trí, y sợ phát khiếp, ôm chặt thanh rìu, lưỡi rìu cắt bản thân bị thương, y cũng chẳng hề hay biết, ôm chặt như ôm nhánh cỏ cứu mạng. Tạ Lưu Thủy không biết làm gì, bỗng nhiên, hắn thoáng trông thấy bên dưới bức tường đá có một con gấu bông.

Chính là con gấu một lá.

Con gấu dính máu, bẩn thỉu, nhỏ hơn rất nhiều so với con gấu trên giường Sở Hành Vân, nhưng đều xấu giống nhau, có thể là Tiểu Hành Vân tự mình làm, nó lẻ loi nằm sấp ở đó, Tạ Lưu Thủy đi tới, ôm gấu nhỏ vào ngực, sau đó ngồi xuống đất, không nói gì, cũng không nhìn Tiểu Hành Vân, chỉ ngồi như vậy.

Tiểu Hành Vân nhìn chằm chằm hắn, rất bất mãn, lại không dám nói, một lúc lâu sau, cuối cùng cũng mở miệng nói: “Ngươi đi ra! Không được ôm gấu của ta!”

Tạ Lưu Thủy không để ý tới y.

“Đi ra! Đi ra! Trả gấu lại cho ta!”

Tạ Lưu Thủy hết sức nghe lời, thả con gấu về chỗ cũ, sau đó lùi qua một bên.

Tiểu Hành Vân quan sát hắn, một lúc sau, cảm thấy không có nguy hiểm gì, liền tự mình đi tới, xách gấu một lá lên, vừa ôm gấu vào trong lồng ngực, vừa lẩm bẩm: “Không cho ngươi chạm vào…”

Tạ Lưu Thủy ngồi ra xa hơn, nghịch một hòn đá nhỏ, bộ dạng như thể không để ý tới ai, Tiểu Hành Vân lại nhìn chằm chằm vào hắn, quan sát một hồi, bỗng nhiên khí thế hung hăng nói: “Không cho ngươi cử động!”

Tạ Lưu Thủy bất động y như lời.

Tiểu Hành Vân cảm thấy thú vị, y nghiêng đầu nhìn Tạ tiểu hồn, lại dữ dằn nói: “Đứng lên cho ta!”

Tạ Lưu Thủy chớp mắt đã như tiểu binh nghe lệnh, tức thì đứng dậy.

Tiểu Hành Vân mở cờ trong bụng, người này tuy lợi hại hơn mình, nhưng chỉ cần y dữ dằn hơn, tên này sẽ nghe lời. Nghĩ ra được điều này, Tiểu Vân hết sức phấn khởi, y một tay cầm rìu, một tay xách gấu nhỏ bẩn bẩn, dương dương tự đắc đi tới, lên giọng ra lệnh:

“Ngươi lại đây cho ta!”

Tạ Lưu Thủy nghe lời tới gần, Tiểu Hành Vân đột nhiên ra tay, vặn đầu hắn lại, cầm lấy thanh rìu bổ thẳng xuống, chuỗi động tác tuy có lưu loát, mà vẫn có trăm ngàn kẽ hở, Tạ Lưu Thủy có ít nhất là ba mươi lăm biện pháp thoát thân khác nhau, muốn thua muốn thắng đều rất dễ dàng, nhưng hắn không biết rốt cuộc phải làm đến mức độ nào mới có thể khiến cho Tiểu Hành Vân cảm thấy an toàn, hắn duỗi tay điểm lên lưỡi rìu, hòa hoãn lực đạo chém xuống, sau đó thuận thế nằm xuống đất, đặt thanh rìu trên cổ.

Tiểu Hành Vân không hề phát hiện ra được động tác nhỏ của Tạ Lưu Thủy, y chỉ cảm thấy hoang mang, không hiểu vì sao rõ ràng mình đã dùng sức như muốn chém đầu hắn, cuối cùng cái rìu lại gục xuống, đặt lên bả vai người khác, song Tiểu Hành Vân không thích suy nghĩ, y mỉm cười giơ rìu lên, như giơ lên pháp khí, không có thứ gì là y không một nhát chém chết được, nếu như có, vậy thì chém hai nhát.

Tạ Lưu Thủy trở mình xoay người, hắn nằm dưới đất, lập tức run lẩy bẩy, yếu ớt nhu nhược nói: “Cầu xin ngươi, bỏ qua cho ta đi…”

Tiểu Hành Vân nở nụ cười mãn nguyện, y bổ một rìu xuống bên chân Tạ Lưu Thủy, Tạ Lưu Thủy kịp thời run lên, người đầy sợ hãi: “Đừng giết ta, được không… Đừng giết ta…”

Tiểu Hành Vân một lần nữa nghe thấy giọng điệu quen thuộc, y cảm thấy thỏa mãn vô cùng, y cũng không buồn nghĩ xem tại sao người này lại quay ngoắt như vậy, nghe thấy điều muốn nghe, nhìn thấy điều muốn nhìn, lại một lần nữa cảm thấy mình đang hết sức an toàn, không chỉ không một ai có thể làm gì y, mà chính y còn có thể muốn làm gì thì làm, như thần như thánh, không có gì đáng lo sợ.

Y cao cao tại thượng, giơ cao thanh rìu, dùng lưỡi rìu dính máu lạnh như băng dán sát lồng ngực Tạ tiểu hồn, Tạ Lưu Thủy sợ hãi ôm chặt lấy đầu, miệng không ngừng xin tha: “Đừng giết ta… Đừng giết ta… Van cầu ngươi, ngươi… ngươi có muốn đi ra ngoài không? Ta có thể dẫn người đi ra ngoài, tha cho ta đi…”

Tiểu Hành Vân quả nhiên cắn câu, cả người y sững sờ, lẩm bẩm nói: “… đi ra ngoài…”

Tạ Lưu Thủy tận dụng cơ hội: “Đúng, đi ra ngoài, ta có thể dẫn ngươi đi ra ngoài, còn có thể dẫn ngươi đi chơi, đi ăn đồ ăn ngon, nhưng đổi lại, ngươi không được giết ta, thế nào?”

“Ngươi… ngươi thật sự sẽ dẫn ta đi ra ngoài?”

“Ừ.”

“Ngươi lừa ta!” Tiểu Hành Vân nhắm mắt, đột nhiên cầm lấy thanh rìu, bổ thẳng vào Tạ Lưu Thủy, “Các ngươi đều lừa ta! Đừng hòng ta tin các ngươi! Các ngươi cứ an phận chết đi!”

Cái rìu bổ xuống, Tạ Lưu Thủy không trốn, chỉ mau miệng hét: “Ngươi giết ta rồi ngươi cũng không đi ra ngoài được!”

Mũi rìu miễn cưỡng dừng lại trước ngực hắn, Tạ Lưu Thủy nói: “Bây giờ ngươi giết ta, đúng là ta sẽ không chết, sẽ dựa vào ngươi để khôi phục, nhưng có thể sẽ mất rất nhiều ngày, ở chỗ này ngươi chỉ có nước, không có đồ ăn, đợi đến khi ta khôi phục, thân thể ngươi đã sớm không chịu nổi, khi đó mặt khác của ngươi sẽ đến tiếp quản tất cả, đợi đến một tháng sau ngươi xuất hiện lần nữa, ta rất có thể đã linh hồn phân thể rời đi, về sau, sẽ không có ai biết đến ngươi, ngươi sẽ tiếp tục bị nhốt ở đây.”

Tiểu Hành Vân nheo mắt lại, trên mặt hiện lên vẻ mê man, y như thể chẳng hề biết suy tính thế nào cho phải, Tạ Lưu Thủy ở bên cạnh dụ dỗ từng bước: “Ngươi đã bị nhốt ở nơi này, nếu như ngươi lựa chọn tin tưởng ta sẽ dẫn ngươi đi ra ngoài, kể cả ta lừa người đi nữa, cuối cùng cũng chỉ là vẫn bị nhốt ở đây, ngươi cũng không phải chịu bất kỳ tổn thất nào, mà nếu như ta không lừa ngươi, chẳng phải ngươi sẽ có thể ra ngoài sao?”

Hai mắt Tiểu Hành Vân không ngừng xoay, tựa như đang suy nghĩ, thế nhưng y lại có vẻ không nghĩ ra được, tâm trí của y dường như dừng lại ở lúc nhỏ, hoàn toàn chưa trưởng thành.

“Ngươi xem, bây giờ chúng ta linh hồn đồng thể, ngươi có thể túm tơ dắt hồn tới giết ta bất cứ lúc nào, ta cũng không chạy thoát được, nhưng ngươi chỉ cần kiên nhẫn một chút, hiện tại không giết ta, là sẽ có cơ hội được đi ra ngoài, vậy không phải có lợi lắm sao?”

Tạ Lưu Thủy nói xong, lẳng lặng chờ Tiểu Hành Vân đưa ra quyết định, Tiểu Hành Vân lo trái nghĩ phải, cảm thấy lời tên này nói có đạo lý, vì vậy liền gật đầu, mà có vẻ như cảm thấy vậy không đủ khí thế, liền hung dữ nói:

“Không được lừa ta!”

“Ừ.” Tạ Lưu Thủy gật đầu, chậm rãi bò dậy khỏi đất, Tiểu Hành Vân bỗng nhiên chĩa thanh rìu qua: “Phải ngoắc tay!”

Tạ Lưu Thủy hết sức bất đắc dĩ, đành đưa tay ra, Tiểu Hành Vân ngoắc tay hắn, nghiêm túc nói ba lần: “Ngoéo tay thắt cổ một trăm năm không cho đổi!”, tiếp đó buông thanh rìu xuống, kéo xích sắt khóa chân phải mình tới, ra lệnh: “Tháo ra!”

“Ngươi đừng quát ta như thế mà, ta sẽ sợ.”

“… Được thôi.”

Tạ Lưu Thủy ngồi xổm người xuống quan sát khoá sắt, bỗng nhiên, Tiểu Hành Vân vươn tay ra, xoa xoa đầu hắn, nói:

“Không quát ngươi nữa, ngươi không phải sợ.”

Lòng Tạ Lưu Thủy nhất thời thấy hơi… vi diệu, hắn nở nụ cười, ngón tay khảy khóa sắt, đây là một cái khóa bằng văn tự rất đơn giản, thoạt nhìn rất mới, có thể là mới vừa thay, mặt trên có bốn vòng xoay, mỗi một vòng đều có rất nhiều chữ Hán, cuối cùng sẽ ghép ra được một câu thành ngữ, Tạ Lưu Thủy xoay vòng, chỉ mất có chốc đã ghép ra được đáp án, hắn ngẩng đầu lên hỏi Tiểu Hành Vân:

“Ngươi… không biết chữ?”

Mặt Tiểu Hành Vân tái nhợt, sau đó lắc lắc đầu.

Tạ Lưu Thủy nhớ tới cảnh tượng y bị các lão gia dạy viết chữ ở Tiền phủ, liền ngậm miệng không hỏi nữa, giờ hắn đã hiểu sơ về tình hình của Tiểu Hành Vân, không biết khống chế cảm xúc, không biết phân biệt thị phi, muốn làm gì thì làm, cũng không thích suy nghĩ. Tâm trí, học thức, võ công, toàn bộ đều dừng lại ở thời điểm còn nhỏ, không có bất kỳ bước tiến nào, giống như thể sau khi ra khỏi Bất Dạ Thành, nhân sinh đã không còn thuộc về y nữa. Tạ Lưu Thủy cẩn thận nhẹ tay tháo khóa sắt khỏi mắt cá chân của Tiểu Hành Vân, cố gắng không để mình chạm vào y.

“Rồi, ngươi xem, ngươi đã có thể đi lại khắp nơi rồi.”

Tiểu Hành Vân thử nhảy vài bước, hết sức tự tại, y nhặt tơ dắt hồn lên, nói: “Đưa ta đi ra ngoài!”

“Được rồi được rồi, ngươi có thể thả rìu xuống trước đã được không? Giơ như vậy rất nguy…”

Tạ Lưu Thủy còn chưa nói hết câu, Tiểu Hành Vân đã bỗng nhiên hét: “Không! Ngươi không muốn dẫn ta đi ra ngoài đúng không? Cố ý nói nhăng nói cuội kéo dài thời gian! Chỉ muốn lừa gạt ta…”

“Đâu có, đâu có! Ngươi đừng kích động, ngươi đừng kích động… Vậy ngươi cứ cầm rìu đi, cứ cầm đi, được không?”

Tiểu Hành Vân gật đầu.

Tạ Lưu Thủy thở phào nhẹ nhõm, hắn nắm tơ dắt hồn, dắt Tiểu Hành Vân đi từng bước về phía lối ra.

Chẳng bao lâu sau, Tạ Lưu Thủy đã thấy một cánh cửa ngầm, hắn lần mò tới cơ quan, gõ mở, cánh cửa đá chậm rãi mở ra, lộ ra trời đất bên ngoài…

“Chờ đã!” Tiểu Hành Vân bỗng nhiên nói.

“Làm sao vậy? Này —— ”

Chỉ thấy Tiểu Hành Vân chạy ngược một mạch về, Tạ Lưu Thủy đang muốn đuổi theo, đã thấy y quay lại, giấu hai tay sau lưng, hỏi:

“Ngươi có nghe lời ta không?”

Tạ Lưu Thủy thở dài trong lòng, đáp: “Có chứ.”

“Ta muốn đi ra ngoài chơi.”

“Được, ta dẫn ngươi đi chơi.”

“Ta muốn ăn đồ ăn ngon.”

“Vậy ta nấu cơm cho ngươi.”

Tiểu Hành Vân quan sát Tạ tiểu hồn từ trên xuống dưới một phen, cuối cùng đánh giá: “Được rồi, qua cửa.”

Tạ Lưu Thủy trở nên hơi hoang mang, Tiểu Hành Vân đột nhiên dán sát lại hắn, tay nhanh như chớp, đập “bẹp” một cái lên trán hắn.

“Đóng con dấu Tiểu Vân cho ngươi!”

Trên trán Tạ Lưu Thủy bỗng nhiên hiện lên một đám mây nho nhỏ, bên trong đám mây là một chữ “Sở” to to, hắn nhất thời mê man, hơi giơ tay, đó là con dấu Tiểu Vân dùng máu của Tiểu Hành Vân ấn, hắn muốn chạm thử, rồi lại sợ lau đi mất.

Tiểu Hành Vân hết sức tự hào, mãn nguyện, y nhoẻn miệng cười ngọt ngào, nhảy tới ôm lấy Tạ tiểu hồn, nói:

“Ngươi đã là của ta rồi!”

Tạ Lưu Thủy nhìn Tiểu Vân dán đến chẳng hề kiêng kỵ, dường như đã hiểu ra được điều gì, đóng con dấu xong, trong nhận thức của y, mình đã từ “một nam tử trưởng thành không đánh lại” trở thành “thứ chỉ thuộc về mình”.

Tiểu Hành Vân kéo Tạ Lưu Thủy, chia gấu nhỏ mình yêu nhất cho hắn, nói: “Cho ngươi ôm.”

Tạ Lưu Thủy lập tức không biết nói sao, hắn ôm chặt lấy gấu nhỏ, cũng ôm luôn cả Tiểu Hành Vân vào lòng, đáp:

“Được, sau này đều là của ngươi.”

Chương 101

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s