Chương 90: Hồi thứ hai mươi chín – Bạch nguyệt quang (3)

IMG_1544

Hồi thứ 29: Bạch nguyệt quang

Kim tiêu nguyệt vân hồn vũ phách,
Minh triều lộ sơn cao thủy trường.

Đợi đến khi lý trí trở về, Sở Hành Vân mới đột nhiên ý thức được mình vẫn còn đang nằm nhoài trong lồng ngực của một người xa lạ, nó lại nắm thanh đao giằng co, đao vừa mới vung lên, đã bị Tiểu Tạ dùng hai ngón tay nhẹ nhàng sờ một cái, dễ như ăn cháo, lưỡi đao sáng như tuyết tức thì bị gãy thành hai đoạn, phát ra tiếng leng keng  lanh lảnh, rơi xuống mặt đất.

Tiểu Hành Vân trợn tròn mắt, bên tai vang lên giọng nữ trong veo:

“Đừng lộn xộn, là ta.”

“Tỷ… Tỷ tỷ?”

“Ừm.”

Tiểu Hành Vân tức thì vui vẻ ra mặt: “Tỷ… tỷ tỷ là thật!”

Tiểu Tạ không hiểu đứa bé này đang nói linh tinh gì, xoa xoa đầu Tiểu Vân, nhấn nó vào trong lồng ngực mình, nói: “Đừng ngẩng đầu lên.”

Tiểu Hành Vân chợt thấy gió rót vào đầy tai, tức khắc như đang cưỡi mây đạp gió, ngàn nhà vạn cây đều nằm rạp dưới chân mình. Nó đang được ôm bay đi! Bên ngoài là mưa rơi trắng xóa, mà nó thì đang được bao bọc trong bộ bạch y, không bị dính hạt mưa nào, nó tóm chặt lấy ống tay áo, trong lòng ngọt lừ, chỉ hận không thể bắc cái loa, gào to với cả lầu các trong mưa ở Bất Dạ Thành một câu: Xem đi! Tiên nữ tỷ tỷ của ta tới cứu ta này!

“Tạ tiên nữ” vận khinh công, thành tây sang thành đông chẳng qua chỉ là chuyện trong chớp mắt. Sở Hành Vân chẳng mất bao lâu đã thấy một mảng điện ngọc quỳnh lâu, nhìn từ trên cao xuống, Phủng Xuân Các tráng lệ cũng chỉ như một con bọ, lóe sáng nằm trên mặt đất, phảng phất như chỉ cần nhấc chân là có thể giẫm nát.

Tạ Lưu Thủy ôm Tiểu Hành Vân, quay người nhảy lên vườn treo phía bắc Phủng Xuân Các, một hoa viên trên không trung.

Vườn treo vẫn phồn hoa trước sau như một, đặc biệt là ban công lộ thiên nằm ở nơi cao nhất, đêm đêm sênh ca như cũ, cười cười nói nói. Sở Hành Vân lặng lẽ xem, nhớ tới ba năm trước, lần trốn chạy thất bại, lần nhất chi xuân của Vương gia…

Chuyện cũ vẫn còn hiển hiện trước mắt, Tiểu Hành Vân rùng mình, Tạ Lưu Thủy cho rằng nó sợ độ cao, thế là bọc nó càng chặt thêm, chỉ chừa lại một khe hở, cho hắn nó vẫn còn mát mẻ một chút.

Tiểu Hành Vân trốn bên trong bạch y, đêm ngàn đèn chỉ còn lại một đường trời mảnh, nó xuyên qua khe hở nho nhỏ, lén nhìn ra ba ngàn thế giới bên ngoài, cảm giác này rất kỳ diệu, nó nhìn thấy người khác, mà người khác lại không nhìn thấy nó, không ai phát hiện ra nó, không ai tới bắt nó lại, nó có thể cứ như vậy ngắm nhìn từng cọng cây ngọn cỏ, xem đèn đuốc lấp lánh trong mưa, vạn lá rũ xuống trong gió, mà chính nó vùi trong bộ bạch y, như cách trở với hết mưa gió trên thế gian, bao nhiêu gió táp mưa sa đều không liên quan gì tới nó.

Tiểu Hành Vân híp mắt dụi vào bộ bạch y, như con mèo con lông xù. Tiểu Tạ vỗ về nó, hỏi: “Làm sao vậy?”

Tiểu Hành Vân lắc đầu, nói: “Ấm áp thật.”

Tạ Lưu Thủy nở nụ cười, đáp xuống vườn treo như cánh chim én, động tác nhẹ bỗng, như vào nơi không người, hắn ôm lấy Tiểu Hành Vân, ung dung thong thả xuyên qua lầu các xây bồng bềnh trên không trung, thủ vệ, ám vệ, từng người trông coi hết phận sự của mình, sẵn sàng trận địa đón địch, nhưng lại như thể đồng loạt bị mù mắt, không ai nhận ra được Tiểu Tạ đang dắt theo một đóa Tiểu Vân nghênh ngang bay vào.

Sở Hành Vân lấy làm kỳ lạ trong lòng, có điều nó mới hơi ngẫm nghĩ đã hiểu rõ, tỷ tỷ của nó là tiên nữ, tiên nữ đương nhiên có bản lĩnh của tiên nữ, sao có thể bị những kẻ phàm phu ngu tử đó nhìn thấy.

Tạ Lưu Thủy đi tới ban công lộ thiên, đi đến khe suối trong vắt phía sau, xách Tiểu Hành Vân ra khỏi bộ bạch y, đặt nó xuống đất.

Sở Hành Vân quay đầu sang nhìn người bên cạnh, người này vẫn còn đang đội nón rộng vành, lúc này trời vào đêm, lại càng không thấy rõ diện mạo, chỉ cảm thấy vị tỷ tỷ này thật là cao, nó thân là con trai, trong lòng khó tránh khỏi sinh ra cảm giác thất bại, âm thầm thề, lớn lên nhất định còn phải cao hơn cả tỷ tỷ!

Tiểu Tạ đứng phía sau nó, chỉ tay lên trên, hỏi: “Ngươi có muốn đi lên nơi cao nhất của vườn treo nhìn thử xem không?”

Tiểu Hành Vân cảm thấy kỳ quái: “Tỷ tỷ, ban công lộ thiên chúng ta đang đứng không phải cao nhất sao? Bên trên không có…”

“Đồ ngốc, ngươi sống ở Bất Dạ Thành lâu như vậy, chưa bao giờ nghe thấy đài ngắm trăng sao?”

Sở Hành Vân đã nghe nói, nhưng cũng chưa ai từng đến đài ngắm trăng, chung quy có nơi này hay không cũng khó nói chắc được, thiếu niên Tiểu Tạ đáp lại rất tự tin:

“Chắc chắn là có. Lão tặc Thanh Long bang kia nhất định táng gia bại sản cũng muốn xây để cho mình luyện công, ha ha, võ công của lão mà cũng vọng tưởng tinh tiến? Cũng chỉ có thể xưng vương xưng bá ở Nam Man xó xỉnh này.”

Tiểu Hành Vân chưa từng nhìn thấy bang chủ Thanh Long bang bao giờ, nhưng nó đã từng thấy rất nhiều hộ vệ kim giáp vênh váo tự đắc, võ nghệ cao cường, khỏe như thể mười con trâu cũng không húc nổi, người trong bang còn như vậy, bang chủ càng không biết sẽ lợi hại thế nào. Tiểu Tạ nghe kiến giải của Vân, bèn nghiêng đầu đi suy nghĩ, rồi như thể bỗng nhiên hiểu thông, nói:

“Ngươi vừa nói như vậy, ta thật ra lại nghĩ tới, bang chủ Thanh Long bang quả thực có một môn công phu rất lợi hại.”

Tiểu Hành Vân hỏi: “Là võ công gì?”

Tiểu Tạ nghiêm túc đáp: “Ngu ngốc công. Luyện được thật sự lô hỏa thuần thanh, đạt tới đỉnh cao, ta bái phục, bội phục đến cực điểm.”

Vân câm nín, Tạ Lưu Thủy lại nói: “Cho nên ngươi có muốn đi lên trên không?”

Sở Hành Vân nhìn cảnh tượng trước mắt, một dải lụa trắng vắt lửng lơ bên vách núi, dẫn tới khe suối này. Vách núi dựng đứng bóng loáng, như cao ngàn trượng, nó ngửa đầu, ngửa đầu lên nữa, vẫn không vọng được đến đỉnh.

“Tỷ tỷ, cao quá, sao có thể lên được…”

Còn chưa nói dứt câu, nó đã được Tiểu Tạ ôm ngang lên, như thể làm phép thuật, ngay một chớp mắt sau đó, hai người bọn họ đã đứng trên đỉnh vách núi, nhìn xuống lạc thủy tam thiên.

Thiếu niên Tạ cúi người xuống nhìn, nhướng mày như không cho là đúng:

“Không lên nổi? Ấy hả?”

Sở Hành Vân hiểu ra, tiên nữ tỷ tỷ của nó còn lên được cả trời, vách núi có từng ấy chỉ xem như đống đất, bấy giờ liền ngậm miệng không nói câu nào nữa.

Tiểu Hành Vân biết nhiều người đã biết về nơi này, nhưng chưa một ai tìm được, nó nói: “Nơi này tại sao lại chẳng có gì cả? Có phải là có cơ quan nào đó…”

Tạ Lưu Thủy đá một cước, bỗng nhiên, một tảng đá lớn trượt ra, để lộ thế giới khác sau lưng, hắn quay đầu sang cười với Tiểu Hành Vân:

“Ồ, thì ra ngươi gọi cái này là cơ quan.”

Sở Hành Vân thấy bực, cảm thấy tỷ tỷ này có lúc rất tốt, có lúc lại thật đáng ghét.

Tạ Lưu Thủy dắt nó bước vào đài ngắm trăng, Tiểu Hành Vân thấy mà giật mình, nhân gian tiên cảnh, hiện lên lơ lửng giữa trời, một vòng trăng tròn, một ao ôn tuyền, sáng trong bàng bạc, khói trắng lững lờ. Cạnh ao là chi lan ngọc thụ, bách hương ngưng bích, kề đó là hoa đào dưới trăng, ba ngàn say hồng.

Tạ Lưu Thủy quan sát một vòng xung quanh, hết sức hài lòng với nơi này, hắn ngồi khoanh chân bên ao, đánh giá: “Tụ tập linh khí thiên địa, hái tinh hoa của nhật nguyệt, nơi quý báu như vậy đương nhiên được dùng để luyện võ công đệ nhất thiên hạ.”

Tiểu Hành Vân tuy mới lần đầu tiên tiếp xúc với võ học, nhưng dù sao cũng có bản tính của nam hài, hai mắt tỏa sáng, hào hứng hỏi: “Tỷ tỷ! Vậy… thế nào mới là võ công đệ nhất thiên hạ?”

Thiếu niên Tiểu Tạ dõi mắt ra xa, đáp lại đúng một chữ nhẹ như mây gió:

“Ta.”

“…” Tiểu Hành Vân nhất thời càng không biết nói gì, bĩu môi, nói, “Tỷ tỷ à, tiên nữ đều ngông cuồng như ngươi sao?”

“Ha ha, đợi đến khi ngươi trở thành ta, ngươi sẽ biết, ngông cũng phải có vốn để ngông. Phóng tầm mắt ra tứ hải cửu châu, chỉ mình ngươi có chân khí thập dương, đến ngươi cũng không dám ngông cuồng, vậy phải bảo hạng người bình bình thường thường trong thiên hạ sống như thế nào đây?”

Tiểu Hành Vân nghĩ thầm câu này đúng là ngông đến tận trời, có điều trong lòng nó lấy làm lạ, bèn ngước đầu hỏi: “Thập dương là cái gì?”

Tạ Lưu Thủy duỗi tay xoa mặt Tiểu Vân, cười nói: “Ngươi sẽ biết nhanh thôi.”

Hắn đến Bất Dạ Thành chính là để phế bỏ thập dương trong người, nhưng ngày hôm đó, nhìn thấy Tiểu Hành Vân đứng trong ánh dương nở nụ cười với mình, hắn đột ngột đưa ra một quyết định.

Phế công đã là chuyện nguy hiểm hiếm thấy, truyền công lại càng nguy hiểm hiếm trong hiếm, chỉ cần hơi bất cẩn một chút, thất khiếu sẽ chảy máu, bạo thể mà chết.

Thế nhưng, người trước mắt này xứng đáng, xứng đáng thứ tốt nhất cả thiên hạ.

Hắn quyết định mạo hiểm như vậy.

Sở Hành Vân đứng dưới ánh trăng, cảm nhận được ánh mắt của người đối diện, chẳng hiểu vì sao, lại cảm thấy tim đập rất nhanh, nó cúi đầu, nhỏ giọng hỏi: “Tỷ tỷ, ta… ta có thể nhìn thấy tỷ tỷ không?”

Tạ Lưu Thủy đứng trong bóng tối, bỗng nhiên rút ra một mảnh vải, bịt lại hai mắt Tiểu Vân, cúi đầu nói: “Không được, tiên nữ không thể bị ngươi nhìn thấy được.”

“Chỉ… chỉ liếc mắt nhìn một cái thôi, ta chỉ liếc một cái thôi mà…”

Tạ Lưu Thủy không trả lời, dắt Tiểu Hành Vân đi tới bên suối nước nóng: “Xuống ngâm người đi, vết thương trên chân sẽ lành mau thôi.”

Tiểu Hành Vân bỗng nhiên thấy buồn khổ xiết bao, nó chỉ là một người tàn phế, còn tỷ tỷ lại là tiên nữ… Nó cúi đầu, phát ra thanh âm nhỏ vụn: “Không lành được, chân… chân đã gãy lìa hẳn rồi…”

Tạ Lưu Thủy cúi người, nhẹ nhàng gõ lên trán nó: “Ngươi đúng là, sao lại không thể tin ta được? Ta nói lành được, nghĩa là lành được.”

Sở Hành Vân ngâm mình xuống suối nước nóng, quanh người ấm áp đến mức gần như hòa tan ra được, nó dường như đã cảm nhận được gì đó, hỏi: “Tỷ tỷ… sẽ dẫn ta trốn sao?”

Thiếu niên Tiểu Tạ bật cười, đáp: “Cho cá không bằng cho cần.”

“Cá… cá gì?” Tiểu Hành Vân không biết chữ, cũng chưa bao giờ được đi học, nghe không hiểu.

Tiểu Tạ nở nụ cười bất đắc dĩ, hắn lấy ra thảo dược mình tự mang đến, nói: “Đầu gối phải  nhấc lên được không? Ta giúp ngươi rịt thuốc.”

Tiểu Hành Vân ngâm mình dưới nước, lắc lắc đầu: “Nơi đó đã… vỡ nát hết rồi..”

“Không sao cả, tin tưởng ta.” Thiếu niên Tiểu Tạ ngồi xổm xuống bên ao, thò bàn tay xuống suối nước nóng, nhẹ nhàng nắm chặt lấy phần đầu gối bị gãy, cẩn thận nhẹ tay nâng lên, đúng là xương cốt gân mạch đều bị đập vỡ, nhưng vẫn có thể dùng chân khí thập dương nối liền lại gân mạch, sản sinh xương mới. Tiểu Tạ giúp Tiểu Vân băng bó chân gãy, ngẩng đầu nhìn lên, người trước mắt này đã đỏ như con tôm luộc.

Sở Hành Vân chỉ cảm thấy đầu óc đã bị suối nước nóng hòa tan, trong lòng nó đọc thầm đi đọc thầm lại: Sắc tức thị không không tức thị sắc, nam nữ thụ thụ bất thân, đây chỉ là đang rịt thuốc đứng đắn, không nên suy nghĩ bậy bạ, không nên suy nghĩ bậy bạ…

Thiếu niên Tiểu Tạ mím môi nhịn cười, lòng nảy ý xấu, hắn tới gần, cố ý dùng giọng nữ còn ngọt hơn trước đó nói:

“Ngươi làm sao vậy, trên người đỏ quá, xấu hổ à?”

Hơi thở như lan. Sở Hành Vân càng nóng hơn, thẹn thùng chui sâu xuống suối nước nóng, mãi một lúc sau, mới hơi nhô người lên, hỏi:

“Tỷ, tỷ tỷ không xấu hổ à…”

“Trời, đất, ngươi, ta, có gì để phải xấu hổ?”

Sở Hành Vân trong lòng có quỷ, tỷ tỷ đường hoàng rịt thuốc, nó lại nghĩ bậy nghĩ bạ, quá tiểu nhân.

Thiếu niên Tạ tiểu nhân nhất hiện đang cầm trên tay một quyển bí tịch truyền công rách rưới, dựa theo ghi trong sách, thả lần lượt dược thảo xuống ôn tuyền.

Tạ Lưu Thủy ngồi xổm bên bờ ao, cuối cùng lại lật bí tịch thêm lần nữa, bảo đảm không có sơ hở nào, truyền công là đại sự, chỉ cần hơi sai sót sẽ là hai người mất mạng. Đến khi hắn cẩn thận kiểm tra xong một lần, Sở Hành Vân đã sớm gục đầu xuống, ngủ gật trong ôn tuyền.

Thiếu niên Tiểu Tạ khuấy xong thảo dược, nhẹ nhàng hạ xuống nước, nâng đầu Tiểu Vân lên, không để thằng nhóc ngốc này bị sặc nước. Tiểu Hành Vân mở mắt ra, hơi nước mông lung, trắng xóa mịt mờ, chung quanh là mịt mờ, lại ấm áp, nó khẽ gọi một tiếng:

“Tỷ tỷ?”

Tạ Lưu Thủy tới sát nó, sát thêm nữa, khôi phục về giọng của mình, cười nói: “Còn tỷ tỷ nữa sao?”

Hai người dán thật sát vào nhau, Sở Hành Vân nhất thời như trúng sét đánh:

A, không phải tỷ tỷ, là… là đại ca ca!

Nhưng mà, nhưng mà… dù sao… người cũng là người này. Giọng nói nghe vẫn hay như vậy, như sứ thanh gõ ngọc, sáng sủa trong vắt.

Sở Hành Vân nhiều lần nhắc nhở mình, tiên nữ tỷ tỷ là giả, là giả nữ, nam, giả, nữ! Người phía sau là ca ca, mọi người đều là nam, không có gì để thẹn thùng cả!

Cũng không hiểu tại sao, trong lòng nó lại càng kinh hoàng, giống như… giống như thật sự đang cùng… cùng tắm với một vị tiên nữ tỷ tỷ hạ phàm…

Sở Hành Vân mặt đỏ như sắp bốc cháy, đỏ đến mức bên tai cũng nóng lên, nó lập tức đứng dậy khỏi ôn tuyền, muốn bỏ chạy lên bờ.

Tạ Lưu Thủy duỗi tay kéo nó trở về, khó hiểu hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”

“Ta… Ta… Ta muốn… chờ… chờ thêm một lúc nữa mới ngâm.”

Thiếu niên Tạ Lưu Thủy ngồi sau lưng Sở Hành Vân, cười ôm nó về, đẩy mấy vị dược thảo tới trước mặt nó, nghiêng tai hỏi:

“Chờ gì nữa?”

Vạn sự đã chuẩn bị, chỉ đợi gió đông, thập dương thần công, lỡ dịp không chờ.

Chương 91

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s