Chương 67: Hồi thứ hai mươi hai – Bất hoang nhật (1)

B881BDCB-5470-4FE7-94B7-8AF7513CC519

Hồi thứ 22: Bất hoang nhật

Trạo lan chu Tạ Sở chiết hạnh,

Phần tế cảo Vân Thủy cộng mặc

Sở Hành Vân há miệng, không nói gì nữa.

Trong lòng y rất muốn hỏi Tạ Lưu Thủy: Tại sao mẹ ngươi lại qua đời, muội muội ngươi cũng đi rồi sao?

Mà người người đều có quá khứ khó có thể tiêu tan, đây không phải là vấn đề y có thể hỏi, cho nên chỉ gật đầu, đáp ứng chuyện hoa mơ.

Sở Hành Vân đang muốn xuống giường, Tạ Lưu Thủy ở bên cạnh nhẹ nhàng trợ lực, cố gắng tránh tác động đến vết thương bị roi đánh của y, mà gần như là không thể, một nhát roi kia của Cố Yến Đình đánh từ vai phải đánh xuống, đánh qua toàn bộ ngực bụng, cuối cùng thu lại ở đùi, máu bắn tại chỗ, vết thương nhìn mà rùng mình, bây giờ chỉ xuống giường thôi cũng đau nhe răng, Sở Hành Vân nhìn băng gạc đầy người mình, nghĩ thầm:

Tại sao bỗng nhiên lại trở nên ác như vậy chứ?

Rõ ràng mười năm trước… không phải như thế.

Mà ngẫm nghĩ lại, chuyện này cũng không thể oán trách người ta được, nếu phải nói thật, thì lại giống như là Sở Hành Vân y lấy oán trả ơn. Nhiều năm như vậy, bản thân mình nổi khắp đại giang nam bắc, người nọ biết mà không thấy, ý tứ đã rất rõ ràng: Ngươi đi đường dương quan của ngươi, ta đi cầu độc mộc của ta. Nhưng hôm nay Sở Hành Vân y lại cầm võ công người ta tặng, chạy tới phá cầu độc mộc của người ta, lấy oán trả ơn, ăn cháo đá bát, thực sự là quá đáng ghét, đánh thêm mấy roi nữa cũng phải.

Tạ nghe trộm hộc máu trong lòng: Tiểu tổ tông à, đánh thêm mấy roi nữa là người chết ngắc ngứ luôn!

Sở Hành Vân không hề nghe thấy tiếng lòng của Tạ Lưu Thủy, chỉ cảm thấy khổ sở, trông mong mười năm, sinh nhật năm nào y cũng đều ước nguyện: Cho ta gặp lại người nọ một lần đi!

Bây giờ cuối cùng cũng gặp được, lại là kết cục như vậy.

Tạ nghe trộm điên cuồng trợn trắng mắt trong lòng: Mẹ kiếp, ngươi nhận nhầm người rồi!

Vị trí bạch nguyệt quang này, hoặc là không ai ngồi, hoặc là để người chết ngồi, nếu như để kẻ thù sống sờ sờ gần ngay trước mắt ngồi vào, vậy thì thảm rồi, về sau Sở Hành Vân vừa nhìn thấy Cố Tam thiếu là sẽ tứ chi cứng ngắc, đầu óc trống rỗng, vậy còn đánh cái đếu gì nữa! Tạ Lưu Thủy âm thầm tính toán, nhất định phải bấm chết mầm họa này từ trong trứng nước, thế là nghĩ tới ý niệm đầu tiên: Thú thật với Sở Hành Vân, tự chứng minh mình là bạch nguyệt quang.

Nhưng hắn lại vướng phải một nan đề thiên cổ: Làm sao chứng minh được mình là mình.

Tạ Lưu Thủy nghĩ ngợi, nhớ ra miếng ngọc Cùng Kỳ giả này, năm đó Sở Hành Vân lấy đi nửa miếng, mà nửa còn lại thì đang ở chỗ Tạ Lưu Thủy, đây quả thật là bằng chứng không thể chối cãi, nhưng hắn căn bản không mang nó trên người, có lẽ là đang đặt ở xó xỉnh nào đó, cũng không biết còn có thể tìm thấy nữa hay không.

Không có thứ này thì thật sự không còn cách nào chứng minh được, mười năm xoay vần, âm dung tiếu mạo của hắn đều không giống với người năm đó. Sở dĩ bạch nguyệt quang có thể là bạch nguyệt quang, chính là vì nó tượng trưng cho trông đợi của một người đối với một người khác, song Tạ Lưu Thủy của hiện tại hoàn toàn không phù hợp với phần trông mong này. Cũng giống như một chàng trai khi còn bé gặp được một vị mỹ nhân, coi nàng thành nữ thần, sau khi lớn lên, quả nhiên gặp được một nữ tử tươi xinh như đào mận, sẽ không kìm lòng cảm thấy nữ tử này chính là nữ thần năm đó, mà nếu như đúng lúc này, một cô gái xấu người đầy sẹo mặt đầy rỗ lại nhảy ra nói với hắn là: “Ê, ngươi nhận lầm người rồi, ta mới là nữ thần của ngươi!”

Ai chịu tin?

Người chỉ nghe thứ mình muốn nghe, nhìn thứ mình muốn nhìn, tin điều mình muốn tin.

Trừ phi cô gái xấu này có thể chứng minh được mình là mình không chê vào đâu được, logic luận chứng đều hoàn toàn không xoi mói nổi, triệt để phá nát pho tượng nữ thần, bằng không thì chịu.

Thế là Tạ Lưu Thủy thay đổi cách nghĩ: Chứng minh Cố Yến Đình không phải bạch nguyệt quang.

Chuyện này thì dễ chứng minh hơn nhiều, giống như nói thẳng với chàng trai kia rằng, nữ tử kia tuy xinh tươi như đào mận, song lại lẳng lơ phóng đãng, tức thì không còn phù hợp với hình tượng nữ thần, chắc chắn trong lòng sẽ tự phủ định ngay tức khắc.

Đã như vậy, vị trí bạch nguyệt quang này sẽ không có ai ngồi vào, thành một phần trông mong hư vô, hết sức an toàn.

Thế nên Tạ Lưu Thủy liền mở miệng hỏi: “Tại sao đêm hôm qua ngươi lại không né?”

“Cái gì?”

“Đừng có giả ngu, Cố Yến Đình vung roi xuống, cả người ngươi như bị lẩm cẩm, cho người ta nện thẳng roi xuống đầu, ngươi biết sau đó ta đã phải khổ cực thế nào không? Vất vả lắm mới trốn ra được, chỉ bởi vì hành vi quái lạ, lại bị Tống Trường Phong dán bùa trừ tà, đau chết đi được!”

Sở Hành Vân im lặng, y không muốn chia sẻ về chuyện người nọ với một kẻ khác. Nhưng Tạ tiểu hồn vẫn cứ tiếp tục lầm bầm: “Sở hiệp khách à, bây giờ chúng ta dùng chung một thân thể, có họa cùng chịu, có phúc cùng hưởng, có chuyện phải nói, đừng có ngại ngùng, ta chỉ lo lắng với trạng thái hiện giờ của ngươi, về sau làm sao đấu với Cố gia được đây, có còn định cứu muội muội ngươi nữa không?”

Sở Yến!

Một câu của Tạ Lưu Thủy đã đâm trúng nhược điểm trong lòng Sở Hành Vân, bạch nguyệt quang chỉ là mặt trăng mà thôi, muội muội mới là cả thiên địa, là mạch máu mủ hiếm hoi còn sót lại giữa nhân thế gian. Sở Hành Vân quả nhiên đã chịu tiết lộ: “Cố Tam thiếu có lẽ là… một vị cố nhân của ta.”

“Hả, có lẽ? Phải là phải, không phải thì là không phải, có lẽ là cái kiểu gì.”

Trên mặt Sở Hành Vân thoáng hiện lên vẻ hoang mang, Tạ Lưu Thủy thừa lúc sắt còn nóng gõ lên: “Ngươi ngẫm lại xem, ngươi căn cứ vào điểm gì để phán đoán hắn là vị cố nhân kia?”

“… Giọng nói.”

“Ồ, vậy chắc chắn là Sở hiệp khách rất thân với vị cố nhân kia rồi, trước đây chắc chắn là ngày nào cũng dính với nhau, còn có thể nghe giọng nhận người, thế nào, là bạn thân lâu năm của ngươi à?”

“Không phải… chỉ có duyên gặp mặt một lần.” Sở Hành Vân trở nên càng hoang mang hơn, đêm hôm qua đột nhiên nghe thấy Cố Tam thiếu nói, quá giống, tức khắc kinh sợ, mà hiện giờ ngẫm nghĩ lại, lại không chắc chắn lắm.

“Cái gì?” Tạ Lưu Thủy giả vờ kinh ngạc há hốc, “Sở hiệp khách ngài lợi hại đấy chứ! Người chỉ có duyên gặp mặt một lần mà ngươi có thể dùng giọng nói để nhận ra? Mặt mũi thế nào? Không thường nhìn mặt à?”

“Năm… năm đó ta không nhìn thấy mặt.”

“Oa! Một vị cố nhân chưa bao giờ thấy mặt, chỉ có duyên gặp mặt một lần, bỗng nhiên nghe thấy giọng, đã khẳng định như vậy? Chẳng trách ngươi đồng hương gặp nhau cả người đẫm máu!”

“Nhưng mà giọng nói… thật sự rất giống, quả thực là giống y như đúc.”

“Duyên gặp mặt một lần của ngươi là chuyện từ khi nào?”

“Mười năm trước.”

“Nói một cách khác, cố nhân kia của ngươi mười năm trước và mười năm sau, giọng nói vẫn giống y như đúc, không thay đổi mảy may, chậc chậc chậc, cố nhân của Sở hiệp khách đúng thật là không giống người thường.”

Lòng Sở Hành Vân dao động.

Phải rồi, giọng nói mười năm sau của Cố Tam thiếu giống với giọng nói mười năm trước của người nọ, như vậy thì, giọng của Cố Tam thiếu mười năm trước nhất định không phải là như vậy…

Huống hồ năm đó người nọ chắc chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, hiện tại đã là hai mươi bảy hai mươi tám, giọng nói làm sao có khả năng vẫn còn giống với lúc mười bảy mười tám tuổi.

Sở Hành Vân nhất thời thả lỏng, trong lòng rẽ mây thấy mặt trời, khẽ mỉm cười, bạch nguyệt quang của y vẫn còn đang ở giữa biển người mênh mông, chờ y đi tìm.

Tâm trạng vừa được thả lỏng, thậm chí còn cảm thấy vết thương cũng bớt đau, Tạ Lưu Thủy ở bên cạnh cười nhạo y: “Nào có chuyện hay như vậy! Có mà là bách hương linh lung hoàn Tiểu Trường Phong nhà ngươi cho ngươi ăn đêm hôm qua đã phát huy hiệu quả, ăn một viên mất ba căn nhà, có tiền tốt thật.”

Sở Hành Vân hơi nhíu mày, không ngờ Tống Trường Phong lại dùng thuốc đắt như vậy cho mình, sau này y phải nghĩ cách trả lại chỗ tiền này cho Tống gia mới được, Tạ Lưu Thủy lại ở bên cạnh kêu gào: “Không cần trả! Chính Tống Trường Phong nhà ngươi đã nói: Tống gia chúng ta khi nào lại thiếu chút tiền này! À đúng rồi, Sở hiệp khách ngươi nhiều tiền như vậy, tiếp tế cho ta đi, thế nào?”

Sở Hành Vân mặc kệ hắn, Tạ tiểu hồn đã quen, tiếp tục tự biên tự diễn: “Ngươi không tiếp tế tiền cho ta cũng được, vậy ngươi xem, nhiều ngày như vậy, đều là ta ngăn cơn sóng dữ, cứu vớt ngươi khỏi nước sôi lửa bỏng, ơn như nước nhỏ giọt, báo đáp bằng suối dài, ơn cứu mạng, phải lấy thân báo đáp.”

Sở Hành Vân làm lơ hắn, đi ra khỏi phòng, đi tới nói lời từ biệt với Tống Trường Phong. Tống Trường Phong đương nhiên sẽ tìm mọi cách giữ y lại, Sở Hành Vân uyển chuyển từ chối, cuối cùng khiến cho Tống Trường Phong không thể làm gì, chỉ đành cố gắng nhét cho y một túi bách hương linh lung hoàn, Sở Hành Vân tiếp tục uyển chuyển từ chối, không ngờ Tạ tiểu hồn bỗng nhiên thổi qua, nắm lấy tay y, nhận luôn.

Thế nên ở trong mắt Tống Trường Phong, Sở Hành Vân vừa nói: “Không cần, không cần”, vừa hết sức thuận tay nhận lấy túi thuốc. Sở Hành Vân nhất thời không biết phải nói sao, chỉ đành mỉm cười lúng túng, mau chóng rời khỏi Tống phủ.

Trên đường trở về, Tạ tiểu hồn chui đầu vào trong túi thuốc đếm:

“Một, hai, ba… mẹ nó chứ ba mươi viên! Chín mươi căn nhà, ôi mẹ ơi, Tống đại thiếu không hổ là Đại thiếu gia, ra tay bạo quá bạo quá đi! Aiii suy nghĩ kỹ thì, Tống gia cũng đúng là khôi hài, Tống mẫu Tống phụ năm đó đặt ngươi ở bên cạnh Tống Trường Phong là muốn đút ngươi ăn trung thành dẫn, có một ngày dược cổ phát tác, khi ngươi vào sinh ra tử máu chảy đầu rơi vì Tống Trường Phong sẽ cảm thấy đây là giúp đỡ bạn bè không tiếc cả mạng sống, là lẽ đương nhiên, không hề cảm thấy kỳ quặc. Nhưng bây giờ nhìn lại, lại giống như là ngươi chuốc thuốc mê cho Tống Đại thiếu, một khi Tống Trường Phong lên làm gia chủ, phỏng chừng có thể tặng ngươi cả Tống gia.”

Sở Hành Vân hiện tại đang cực kỳ bực mình, đều là bởi vì Tạ Lưu Thủy khốn nạn, giờ y phải bán hết điền sản phía Đông thành phía Tây thành đi, thêm vào mấy gian cửa hàng và nhà trọ ở phía Nam thành, và cả dạ minh châu thắng được từ Đấu Hoa Hội năm ngoái, cũng phải bán nốt, mới có thể trả lại ân tình này của Tống Trường Phong. Tên tiểu nhân này còn dám ăn nói linh tinh không hề biết hối cải trước mặt mình, đúng là muốn ăn đòn.

Tạ tiểu hồn đột nhiên nghe trộm lòng Vân, hết sức kinh ngạc: “Sở… Sở hiệp khách ngươi rốt cuộc có bao nhiêu tiền!”

Vân mặc kệ hắn.

Tạ Lưu Thủy nhất thời hưng phấn như được tiêm máu gà: “Cái gì nhở, Sở hiệp khách à, ngươi xem ngươi đã hai mươi ba, trưởng thành rồi, có suy tính tới chuyện kết hôn bao giờ chưa?”

Tiểu hồn tiếp tục trôi tới trôi lui bên cạnh, tự biên tự diễn: “À thì, ngươi xem bây giờ ngươi cũng đã bước chân vào cuộc rồi, trong cuộc lại hỗn loạn như vậy, nếu như lấy cô gái nào đó rồi sinh con, đèo bồng vợ con rất dễ bị uy hiếp, hơn nữa ngươi còn thường xuyên ở bên ngoài không trở về nhà, khuê phòng cô quạnh khó chịu đựng, đến khi đó một mảnh hoa đào hoa mận chỉ còn lại là vạt cỏ non xanh biếc, khó coi lắm, thế nên là, cân nhắc cắt ống tay áo không?”

Sở Hành Vân nghĩ thầm, ngày giỗ mẹ ruột mà sao tên này vẫn còn ầm ầm ĩ ĩ không dứt, người bình thường không phải đều sẽ hồi ức lại năm đó, nghĩ đến vài chuyện thương tâm sao?

Bỗng nhiên, y đột nhiên hiểu thông suốt: hồi ức, nghĩ…

Trong lòng y có một suy đoán: Tạ Lưu Thủy thường có thể nghe thấy tiếng lòng của y, mà y lại hoàn toàn không nghe được của Tạ Lưu Thủy chính là bởi vì y không biết cách đè nén suy nghĩ trong lòng mình, còn Tạ Lưu Thủy hẳn phải biết, không chỉ có biết, mà còn hết sức am hiểu, thế nhưng…

Ngày hôm nay, hắn không đè nén được.

Cho nên mới bắt đầu không ngừng nói, không biết nói gì thì tự tìm chuyện cho mình nói, chỉ để dằn xuống, đóng lại, đè tiếng lòng nằm sâu trong lòng hắn xuống.

Nếu như muốn điều tra quá khứ của Tạ Lưu Thủy, vậy thì hôm nay chính là một cơ hội tuyệt vời.

Sở Hành Vân đang chuẩn bị cấm nói Tạ Lưu Thủy, bất thình lình, ánh bạc lóe lên…

Một tiếng “vút” ——

Ống tay áo Sở Hành Vân thật sự đứt!

Cúi đầu xuống nhìn, trên mặt đất là một cái phi tiêu sắt, găm tờ giấy:

Trưa nay, phủ Tiết vương gia, không gặp không về.

Tuyết Đường lưu.

Chương 68

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s