Chương 50: Hồi thứ mười bảy – Khách trong cuộc (4)

po

Hồi thứ 17: Khách trong cuộc

Đấu tứ hùng đường chủ thượng kiệu,

Thoại bát tộc hỗn thủy mạc ngư.

Sấm sét đánh xuống đất bằng, Sở Hành Vân lập tức cứng ngắc cả người. Năm năm Tống phủ xếp gỗ xây lầu, chỉ đúng một câu này đã đánh tan móng, ngàn thước vạn trượng ầm ầm sụp xuống. Từng hình ảnh từng chi tiết thuở thiếu thời hiện lên trong đầu, mà y vẫn còn đang đấu tranh: “… Ta không cảm thấy ta bị khống chế.”

“Nếu ngươi có thể cảm nhận được, vậy thì Tống Tử Lam còn được xem như thiên tài sao?” Tạ Lưu Thủy cười khổ, “Điểm lợi hại nhất của trung thành dẫn chính là lặng lẽ không tiếng động. Tinh thần của Tống Tử Lam, quyết sách của Tống Tử Lam đều sẽ thẩm thấu vào đầu óc ngươi mỗi giờ mỗi khắc, không cần hắn hạ bất cứ mệnh lệnh nào, ngươi cũng sẽ  tự động máu chảy đầu rơi vì hắn, đến chết mới thôi.”

Tạ Lưu Thủy nhìn Sở Hành Vân trông vẫn thờ ơ không động lòng, liền nói: “Lấy một ví dụ ngươi nghe xong sẽ muốn đánh ta, Tống Trường Phong rất chướng mắt Triển Liên, hi vọng ngươi giết Triển Liên, hắn không cần nhắc tới một chữ nào với ngươi, chỉ cần hạ lệnh trong đầu là được rồi. Tiếp đó, đầu óc của ngươi sẽ dần dần sản sinh ra cảm xúc chán ghét Triển Liên, đồng thời càng ngày càng kịch liệt trong những lúc ở cạnh nhau hằng ngày, nhất cử nhất động của Triển Liên đều làm cho người tức giận vô cớ, cuối cùng khi Triển Liên đưa Yến Nga đi, ngươi hoàn toàn bạo phát, thất thủ giết Triển Liên. Tống Trường Phong đạt được mục đích, còn vẫn cả người thanh thuần khiết bạch, như một đóa sen quân tử ôn văn nhĩ nhã.”

“Tống Trường Phong tuyệt đối sẽ không làm như vậy.”

“Không phải sẽ không làm như vậy, mà là hắn không biết phải làm thế nào.” Tạ Lưu Thủy nở nụ cười tự giễu, oán thầm: Nếu như Tống Trường Phong có thể sử dụng trung thành dẫn như ý muốn, Sở Hành Vân ngươi đã sớm yêu hắn chết đi sống lại. Có điều câu này lởn vởn trong yết hầu của Tạ tiểu hồn, rồi lại vẫn bị nuốt trở về, hắn vẫn nói rất đàng hoàng:

“Có thể đùa bỡn tư tưởng của người khác tùy ý mình, đế vương cũng chẳng sảng khoái được như vậy. Loại dược cổ như trung thành dẫn không phải bất cứ ai cũng có thể khống chế, cũng chỉ có người điên có thiên phú dị bẩm như Tống Tử Lam mới có thể lão luyện như vậy. Năm đó mới đầu hắn làm ra trung thành dẫn, đã dùng bạn tri kỷ – Cố gia chủ ra thử thuốc, thành công làm cho Cố Đình Đao nổi điên giết vợ giết con.”

Tạ Lưu Thủy cố ý dừng lại, việc này rất nổi tiếng, hắn muốn nhìn xem Sở Hành Vân có phản ứng gì hay không, bất đắc dĩ, Sở Hành Vân vẫn trông như chưa hề nghe thấy, Tạ kể chuyện không thể làm gì khác hơn là chấp nhận, tiếp tục kể:

“Ngày hôm ấy, Cố Đình Đao luyện võ không thành, nóng nảy lạ thường, vừa khéo lại gặp vợ mình đố kị chuyện mình muốn cưới vợ hai, liền chạy tới khóc lóc sướt mướt trách móc mắng mỏ, Cố Đình Đao vung tay lên, không ngờ chưởng phong lên theo, vợ hắn lập tức bỏ mình, con trai nghe tin chạy đến đau lòng vì mất mẹ, càng hận cha mình bạc tình bạc nghĩa, thế là cha con đánh nhau, con gái tới khuyên, Cố Đình Đao ngoài ý muốn thất thủ giết con gái, con trai thấy thế, hận điên rồi, phụ tử tương tàn, cuối cùng giết cả con.”

Sở Hành Vân nghe xong, đã hơi hơi hiểu ra công hiệu của trung thành dẫn, liền trả lời: “Giữa người và người vốn đã có một vài mâu thuẫn, mà thứ thuốc trung thành dẫn này lại có thể khuyếch đại mâu thuẫn này đến cực hạn, từ đó làm mọi chuyện tuân theo ý muốn của Tống Tử Lam?”

“Không sai. Đùa bỡn người khác trong lòng bàn tay sung sướng vô cùng, Tống Tử Lam mới nếm thử tư vị này, dựa vào thế giao với Cố gia, bắt đầu hạ trung thành dẫn cho rất nhiều người của Cố gia, cuối cùng Cố gia to lớn một tay che trời, lại đều trở thành chó cho Tống gia, chi binh lính đầu tiên mà Tống Tử Lam dẫn quân chính là quân của Cố gia. Từ đó kẻ điên này dẫn quân ngang dọc, càng nhiều càng tốt, khống chế ngự người, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, chiến công mỗi một tòa thành đều là chồng xương trắng của Cố gia.”

“Cố gia có nhiều người như vậy, chẳng nhẽ không ai phát hiện ra điều không đúng?”

“Phát hiện thì làm sao? Trung thành dẫn đã sớm ăn sâu vào xương tủy, cả người không còn là của mình, đều tuân theo Tống Tử Lam, Tống Tử Lam muốn ngươi sống, ngươi phải sống, muốn ngươi chết, ngươi đi chết.” Tạ Lưu Thủy dừng lại, âm thanh hạ xuống thấp, nói hơi đau lòng, “Một ngày nào đó, ngươi cũng sẽ biến thành như vậy. Sống chết không do ngươi, đều do Tống Trường Phong…”

Sở Hành Vân nghe xong bỗng nhiên hiểu ra, y cười thầm trong lòng: “Tạ Lưu Thủy, nếu như ta thật sự biến thành như vậy, ngươi sẽ không cần phải nói cho ta nhiều chuyện của Tống gia đến thế. Nếu thật sự có trung thành dẫn, ta trúng năm năm, sớm đã bệnh nan y, ngươi phí nhiều miệng lưỡi như vậy, nỗ lực chứng minh với một người mắc bệnh nan y là hắn đã hết thuốc chữa thì có ý nghĩa gì? Trừ phi bệnh tình nguy kịch của hắn vẫn còn có thể cứu chữa, nói thẳng ra, cứu như thế nào?”

“Chậc, ngươi đúng là không đáng yêu gì cả, ta vốn đang chuẩn bị vài câu chuyện, chuẩn bị kéo tơ bóc kén cho ngươi, chờ cuối cùng ngươi “thể hồ quán đỉnh”, bỗng nhiên tỉnh ngộ, quay ngoắt cho rằng Tống gia thật là xấu còn ta thật là tốt, tại sao ngươi lại không nể mặt ta gì cả?”

“…”

“Ta đùa thôi, chớ coi là thật.” Tạ Lưu Thủy cười, rồi lại kể tiếp chuyện năm đó, “Trung thành dẫn là thứ Tống Tử Lam mò mẫm ra dựa vào thiên phú và huyết trùng cổ của Cố gia, nói từ căn nguyên, nó vẫn là một sản phẩm của huyết trùng. Cởi chuông phải do người buộc chuông, Cố gia có một loại cấm thuật võ học, người và huyết trùng có thể đạt thành cộng sinh cổ, tên là âm cốt tán, hút máu của người luyện môn võ công này là sẽ có thể phá trung thành dẫn.”

“Cho nên năm đó Cố gia đã thoát nạn?” Sở Hành Vân cảm thấy hơi kỳ lạ, “Nợ máu sâu như biển, hai nhà Cố Tống sớm đã phải giết một sống một còn, nhưng đến hôm nay…”

“Nhưng đến hôm nay cả hai nhà này đều đang rạng rỡ.” Tạ Lưu Thủy rung đùi đắc ý thừa nước đục thả câu, “Cái này lại phải kể trở về trong “cuộc”, một ván cờ nếu như chỉ có hai bên, vậy đương nhiên sẽ phải một mất một còn, thế nhưng trong một “cuộc” lại có đến tám bên, ngươi kéo ta xả thì lại rất thú vị. Cố gia huyết trùng, Triệu gia hồng tích, Mục gia nhân xà, năm đó trong ba gia tộc này, Cố gia lớn nhất, tự dưng lão đại toàn tộc lại trở thành chó săn cho người khác, đổi thành ngươi, ngươi có thấy tò mò hay không? Có muốn đi tìm hiểu xem có vấn đề gì hay không? Cuối cùng tra ra thứ trung thành này, có động lòng không? Có muốn dùng tới làm vài chuyện hay không?”

Sở Hành Vân âm thầm cau mày: “Cho nên Triệu gia và Mục gia cũng nhúng chân vào? Thế nhưng không phải chỉ Tống Tư Lam mới khống chế được trung thành dẫn sao?”

“Hai tộc này không cần thật sự đi sử dụng trung thành dẫn, bọn họ chỉ cần đứng vào một đội là được, cho nên ba nhà Cố, Triệu, Mục liên hợp chống lại Tống. Vạn vật trong thiên hạ đều có hưng phồn suy biến, huyết trùng cứ mười năm đổi một đời, cho nên tất cả những thứ liên quan tới huyết trùng cũng đều sẽ mười năm yếu một lần. Năm thứ mười Cố gia bị khống chế, dựa vào hai nhà Triệu Mục và âm cốt tán, đã lần đầu tiên phản kích thành công Tống gia, cuối cùng Cố Đình Đao đã đâm Tống Tử Lam mười chín nhát ở vực Minh Nguyệt Lương Sơn, cả hai rơi xuống vực, hài cốt không còn, việc này mới coi như kết thúc. Tống Tử Lam cả một đời không vợ không con, những người còn lại…”

“Chờ đã, không vợ không con? Vậy Tống gia bây giờ…”

“Tống gia bây giờ không nên bái Tống Tử Lam làm tổ tiên, nên bái đại ca của Tống Tử Lam. Đại ca của Tống Tử Lam tầm thường không có gì lạ, thế nhưng nhìn thấy đệ đệ công lao hiển hách, cho nên đã đưa con mình làm con nuôi Tống Tử Lam, chỉ cần Tống Tử Lam vẫn luôn không vợ không con, vậy thì tất cả những gì hắn kiếm được, chính là thừa kế của con mình. Đáng tiếc quyền thế, tiền tài còn có thể kế thừa, song thiên phú lại không kế thừa được, Tống gia tuy vẫn còn nắm giữ trung thành dẫn, nhưng lại không thể nào sử dụng tùy ý, cuối cùng không thành tài được.”

“Thế nhưng Tống gia hiện tại…”

“Sở hiệp khách, ta đang kể cho ngươi chuyện năm đó, ngươi đừng có cứ nhắc tới hiện tại với ta, đây là ta đang đi từng bước một. Năm đó Cố gia lại vừa khéo tương phản với Tống gia, nhà họ không dựa vào thiên tài đột nhiên xuất hiện, mà dựa vào đời đời nghiên cứu chế tạo huyết trùng, từ lâu đã thành một phái, gia nghiệp lớn mạnh, cho dù có chết mất Cố Đình Đao, trong tộc cũng sẽ có người tài khác. Vì vậy Tống gia muốn cắt đứt chuyện xưa, từ bỏ giang hồ, một lòng tòng quan, đập vỡ vốn liếng Tống Tử Lam đặt xuống, che chở cho con cháu phú quý hiển hách. Sở hiệp khách, suy bụng ta ra bụng người, đổi thành ngươi là Cố gia, ngươi có chịu không?”

Sở Hành Vân nghĩ thầm, đương nhiên là không chịu, mười năm nô dịch, không đội trời chung. Quả nhiên nghe thấy Tạ Lưu Thủy nói:

“Từ trên xuống dưới nhà họ Cố đều đồng loạt không chịu! Vốn liếng ban đầu của Tống Tử Lam đều là máu của Cố gia, Tống gia các ngươi năm đó hại người ta thành như vậy, giờ quay đầu lại nói quá khứ cứ nên để cho nó qua đi, còn đòi con cháu phú quý, nghĩ hay nhỉ! Cố gia hận nghiến răng, nhưng trúng trung thành dẫn mười năm thực sự tổn thương nguyên khí, không thể làm gì khác hơn là tạm thời phát triển bản thân, ngày sau sẽ nghĩ cách giết sạch Tống gia, báo mối thù năm đó.”

Sở Hành Vân nghe vậy, trong lòng phỏng đoán: “Năm đó Triệu gia và Mục gia giúp đỡ Cố gia chính là vì chờ đợi thời cơ này? Trước tiên giúp Cố gia đánh thắng Tống gia, mà không được giúp quá triệt để, chờ cho Cố Tống lưỡng bại câu thương, dễ bề nhảy ra ngư ông đắc lợi. Nếu như Triệu gia và Mục gia quanh năm là lão nhị lão tam, thậm chí còn có thể nhờ vào chiếm đoạt hai nhà Cố Tống, đến lúc đó trung thành dẫn, huyết trùng cổ gì đó đều sẽ là bảo vật trong túi mình.”

Tạ Lưu Thủy cười: “Chúc mừng Sở hiệp khách đã dò ra được manh mối! Triệu gia làm lão nhị vạn năm, cuối cùng cũng xuất hiện cơ hội để trở mình như vậy, sao có thể bỏ qua, thế là thừa lúc cháy nhà đi hôi của, thêm dầu vào lửa chèn ép hai nhà Cố Tống, nhất thời cực kỳ lớn mạnh. Mà Mục gia lại không gặp may, nhà họ vốn là lão tam, gia chủ hai đời trước kinh doanh không khéo, gia chủ đời này lại thích đánh bạc, vốn hi vọng chia cắt Cố Tống, thế nhưng bao nhiêu thứ tốt đã bị Triệu gia đoạt trước rồi còn đâu, người trong tộc kém cỏi, gia thế suy rồi lại càng suy. Cố Tống trong máng, Mục gia thì đã nát rồi, Sở hiệp khách, ngươi mà là chủ nhà họ Triệu, ngươi có muốn làm nên một phen đại nghiệp không?”

Sở Hành Vân nhướng mày, thầm nghĩ: “Triệu gia muốn chiếm đoạt cả ba tộc, một nhà độc đại? Một miếng nuốt chửng cá voi, không dễ thực hiện.”

Tạ Lưu Thủy nở nụ cười: “Con người ta chưa chắc có năng lực nuốt cá voi, nhưng chắc chắn sẽ có dục vọng muốn nuốt cá voi. Chẳng mấy chốc, Triệu gia đã bắt đầu chèn ép Cố Tống Mục, một tay che trời, Cố Tống tuy không có lực giáng trả, mà tốt xấu cũng cầm cự được một hơi, nhưng Mục gia vốn đã mắc nợ chồng chất, nhà cao sắp đổ, chỉ chốc lát nữa là sẽ tắt thở, gia chủ Mục gia cùng đường mạt lộ, cuối cùng đã nhớ tới miếng ngọc Cùng Kỳ tổ truyền.”

“Mục gia vi phạm lời thế, đi đến nơi năm đó tổ tiên chôn đồ?”

“Lời thề năm đó là có vinh cùng vinh, nhưng bây giờ Triệu gia muốn thống trị, mình cũng sắp toi đời tới nơi, hà tất còn phải giữ miếng ngọc chết tiệt đó làm gì, chi bằng đi đào thứ tổ tiên giấu ra, nhìn xem có bảo bối gì dùng được hay không, Cố gia Tống gia cũng đang có ý đó. Trong bốn tộc, chỉ mình Triệu gia sống tốt nhất, không cần tổ tiên cứu, nhưng mà người càng ngày càng tham, gia chủ nhà họ muốn nhất thống tứ tộc, không để ý tới lời khuyên can của người khác, cũng muốn đi lấy bảo điển mà tổ tiên giấu đi, cho nên bốn nhà lại một lần nữa gặp mặt, sáp nhập tứ ngọc, mở ra bản đồ, cùng đến bí cảnh.”

Sở Hành Vân giật mình trong lòng, năm đó tổ tiên tứ tộc khắc tứ hung lên ngọc, có lẽ là thứ bên trong bí cảnh cực kỳ không tốt.

Quả nhiên Tạ Lưu Thủy đã nói: “Tám chín phần mười người đi vào trong bí cảnh đều chết hết, người may mắn còn sống, trở về chưa tới ba ngày cũng sẽ toàn thân thối rữa mà chết. Song hi sinh vẫn có giá trị, bọn họ thực sự đã mang về được một vài thứ, cụ thể là gì thì ta đây không rõ lắm, chỉ là Mục gia chẳng mấy chốc đã đông sơn tái khởi, bởi vì gia chủ nhà họ đã phá giải được một bí mật của nhân xà.”

Ám ảnh trong hang đầu người quá sâu, hai chữ “nhân xà” va vào tâm thất như đánh trống, Sở Hành Vân siết chặt nắm đấm tay trái, con mắt trong lòng bàn tay ngưa ngứa, y hỏi: “Bí mật gì?”

Tạ Lưu Thủy yên lặng liếc mắt nhìn y, chậm rãi phun ra bốn chữ:

“Trường sinh bất lão.”

Sở Hành Vân cứng đờ kinh sợ: “Chuyện này… sao có khả năng làm được?”

Tạ Lưu Thủy bật cười: “Sở hiệp khách, chuyện như trường sinh bất lão không nằm ở chỗ có thể hay không, mà là ở ngươi có tin hay không.”

“Mục gia chủ… tin?”

“Chậc, Tiểu Ngốc Vân sao bỗng nhiên đầu óc ngươi lại chậm chạp rồi. Sở hiệp khách, ngươi nói thử xem, làm sao kiếm được tiền nhanh nhất?”

“… Lừa tiền?”

“Đúng rồi! Mục gia không chỉ muốn tiền, mà còn muốn quyền, vậy ngươi nói thử xem, trong thiên hạ này, nên đi lừa gạt ai nhất?

“…” Sở Hành Vân đã hiểu.

Tạ Lưu Thủy thấy vậy, bèn bật cười cao thâm khó dò, rung đùi đắc ý nói:

“Quân vương mới muốn trường sinh bất lão, người phàm chỉ muốn một đêm chợt giàu.”

Chương 51 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s